Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
không lưu thông, bất lợi đối với việc tái tạo xương.”
Mục Khả giống như đứa bé làm sai việc gì, cô giải thích: “Chị thấy em cho cậu ấy ăn tam thất nên nghĩ rằng canh tâm thất tốt với cơ thể.”
Hạ Nhã Ngôn vô cùng chuyên nghiệp nói rõ: "Đó là lúc trước anh ta gãy xương nhẹ, chân của anh ta xảy ra xuất huyết bên trong, tích máu đọng lại, gây sưng, đau đớn, khi đó dùng tam thất có thể co lại mạch máu, rút ngắn thời gian ngưng máu, gia tăng chất làm đông máu, vô cùng thỏa đáng, sau này thì không được."
"Đã hiểu." Mục Khả khiêm tốn gật đầu, áy náy nhìn về Hách Nghĩa Thành, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, cậu, đều tại cháu quá ngu ngốc."
Hách Nghĩa Thành nắm tay của cô an ủi: "Nói linh tinh gì vậy, cháu cũng không phải là bác sĩ, không hiểu những thứ này rất bình thường."
Mục Khả khổ sở không kìm được, cô rút tay về lau đi nước mắt, nghẹn ngào nói: "Cháu về trường học trước, buổi chiều còn có tiết, cháu phải ở đó." Cô ở lại không những không thể chăm sóc Hách Nghĩa Thành, còn làm bệnh tình anh tăng thêm, Mục Khả rất áy náy.
Rất sợ mình nói nặng lời nói làm trong lòng Mục Khả sinh ra gánh nặng, Hạ Nhã Ngôn đuổi theo, sau đó đi đến phòng ăn lấy cơm cho Hách Nghĩa Thành. Đề phòng vết thương trên chân của anh tái phát lần nữa, đêm đó cô ở lại bệnh viện không về nhà.
Nửa đêm Hách Nghĩa Thành tỉnh lại, phát hiện Hạ Nhã Ngôn nằm ở đầu giường ngủ thiếp đi. Không rõ là tâm tình gì, có chút vui mừng, có chút phức tạp, thậm chí còn có mấy phần mâu thuẫn, cuối cùng, anh bất giác cười cười, chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt nhẹ đỉnh đầu cô.
Bệnh tình Hách Nghĩa Thành ổn định, Mục Khả đi theo Hạ Nhã Ngôn học tập rất nhiều về cách chăm sóc thông thường. Nhìn thấy chiến tranh lạnh của Hách Nghĩa Thành và Hạ Nhã Ngôn đã được hóa giải, Mục Khả cảm thấy mất mát, cô ôm gối salon che mặt, trong miệng lẩm bẩm: “Hạ Hoằng Huân đáng chết, nhiều ngày như vậy rồi cũng không tới thăm em, làm như em không tồn tại có phải không? Rủa cho anh đi ô tô không khởi động được xe, đi xe đạp thì nổ lốp!” Dáng vẻ nghiến răng nghiến kia còn có lực sát thương hơn cả hôm cô bộc phát trong bệnh viện, căn bản đã quên mình đã tắt điện thoại đi động, còn rút luôn dây điện thoại ở ký túc xá
Gậy ông đập lưng ông
Những thứ như kỹ thuật tấn công, mưu lược, chiến thuật linh tinh gì đó Hạ Hoằng Huân dĩ nhiên chỉ cần tiện tay thôi là làm được hết. Vậy mà, trong việc yêu đương, đã có kiếp sống mười năm quân lữ như anh cũng hơi chậm chạp. Chiến tranh lạnh anh lại càng không hiểu. Cả Lục Trạm Minh còn biết người nào đó cưng chiều cô bạn gái nhỏ như hòn ngọc quý trên tay, thử nghĩ xem, đồng chí Hạ Hoằng Huân sao chịu được nhiệt độ thấp kéo dài? Nhưng mỗi khi anh chuẩn bị chủ động xuất hiện đi bắt người thì không phải đi họp cũng phải đi sát hạch, bị công việc quấn chặt vào người anh quả thật còn thiếu chưa phân thân thôi.
Chiến tranh lạnh kéo dài, sắc mặt Hạ Hoằng Huân càng ngày càng lạnh lẽo, mà khi điện thoại của Mục Khả báo tín hiệu tắt máy thì anh chỉ biết vỗ trán than thở. Phân nhân viên truyền tin đi nạp thẻ điện thoại cho đồng chí nhỏ xong lại gọi lại, nhưng vẫn tắt máy, tin nhắn gửi đi cũng như đá chìm xuống biển.
Nghĩ lại, trong đợt anh về đơn vị huấn luyện quên mở máy thì Mục Khả nói anh là người cổ đại, lãng phí thiết bị truyền thông hiện đại thì hùng hồn thế nào. Nhìn bây giờ xem, rõ ràng cô nhẫn nại hơn anh nhiều, một tuần liền không mở máy. Ngồi trong phòng làm việc, Hạ Hoằng Huân tức giận, có ảo giác như bị chèn ép, anh nhận ra rằng nếu còn chiến tranh lạnh tiếp thì không khéo anh sẽ bị tinh thần phân liệt mất. Anh nhận được điện thoại của Hạ Nhã Ngôn, cô nói là trong lúc vô tình nghe được Mục Khả và Hách Nghĩa Thành nói đến chuyện tháng Giêng ra nước ngoài học, hỏi anh có biết không thì Hạ Hoằng Huân cuối cùng cũng nổi giận rồi rồi.
Thân là Phó Đoàn Trưởng anh lại tự mình đến sân huấn luyện, bắt tay với mấy chiến sĩ đang luyện tập mà khiến họ suýt chút nữa là kêu cha gọi mẹ rồi. Lại nhìn người ta, vác nặng chạy việt dã 5km mà tim không đập mạnh, hơi thở không hổn hển, sức chiến đấu dũng mãnh làm mọi người á khẩu, chỉ còn nước ngoan ngoãn nghe giáo huấn.
Viên Lãng từng nói, lão thủ trưởng kia huấn luyện lính như thể không muốn họ sống nữa, chỉ vì hi vọng bọn họ ở trên chiến trường chết ít hơn.
Làm sao có thể chết ít người được? Dĩ nhiên là phải nâng cao năng lực chiến đấu của bản thân! Vậy biện pháp hữu hiệu nhất, dĩ nhiên chính là —— huấn luyện.
Hạ Hoằng Huân ở trong sân huấn luyện hết một ngày, khi về cái ổ của mình anh nằm trên ghế sa lon nhắm mắt nghi ngơi.
Khi anh đang mơ mơ màng màng ngủ, ngoài cửa có tiếng của thông tin viên Tiều Vương: "Báo cáo!"
Nhíu mày, anh mở mắt ngồi dậy: "Vào đi!"
Tiểu Vương đứng ở cửa, trong tay xách theo hộp cơm: "Phó Đoàn Trưởng, anh chưa ăn cơm tối, em mang tới cho anh."
Mặc dù không muốn ăn, Hạ Hoằng Huân vẫn nói: "Để đấy đi." Chờ Tiểu Vương để hộp cơm xuống, anh nói: "Không có việc gì