Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
rõ đi, ghét nhất là phải đoán tới đoán lui, nếu em mà hiểu sai anh cũng đừng trách em."
"Không ưa bộ dạng giả vờ hiền lành của anh ta." Không muốn tiếp tục đề tài này, Hạ Hoằng Huân bình rĩnhlại nói: "Không nói nữa, là anh suy nghĩ nhiều. Gặp nhau được một lần thật không dể dàng, đừng phá hỏng không khí."
Mục Khả yên lặng, dường như trong chớp mắt đã hiểu rõ, cô thản nhiên giải thích: "Không khí không phải muốn hòa hợp là hòa hợp được, trong lòng anh phải hòa hợp thì mới được. Cậu út nhập viện rồi, không chịu để em chăm sóc sợ tối về không an toàn mới để cho bác sĩ Tả đưa em về.Dạy thêm tiếng Anh cho cháu gái anh ta cũng không phải chuyện mới gần đây, anh biết mà. Hơn nữa, em đi cùng anh ta có sao đâu, anh nghĩ nhiều làm gì?"
Vốn không hay ở cạnh nhau, lại không tin lời nhau nói, muốn chung đụng thế nào đây? Mục Khả không được tin tưởng, trong lòng tủi thân, có chút buồn.
Thấy cô cố ý bỏ tay anh ra, Hạ Hoằng Huân biết được mình đã làm sai cũng nói sai rồi, anh vội vàng nói xin lỗi: "Là anh hẹp hòi, không nên. . . . . ."
"Hoằng Huân." Giọng nói quen thuộc cắt đứt lời của anh, Hạ Hoằng Huân xoay người, thấy Thích Tử Di, nghe giọng cô lo lắng hỏi: "Không phải đợt vật lý trị liệu kết thúc rồi sao? Chẳng lẽ thắt lưng lại đau lại?"
Mục Khả thản nhiên dời ánh mắt đi, trong lòng buồn mãi không thôi. Hai ngày nay cô ngày ngày tới bệnh viện, không chỉ một lần đụng phải Thích Tử Di, nhà người ta là gia đình bác sĩ lớn cho tới bây giờ đều là làm bộ như không nhìn thấy, cao ngạo nhìn thoáng qua cô. Lúc Hoằng Huân ở đây, cô ta lập tức thay đổi bộ mặt, chủ động chào hỏi làm như thân thiết lắm, còn cái vẻ quan tâm biểu hiện rõ ràng như thế, so sánh với quan hệ bạn bè bình thường giữa cô và Tả Minh Hoàng, cô cũng có quyền được giận.
Hiểu chuyện không có nghĩa là không bực bội, với kiểu diễn xuất khá cao siêu được trời phú của Thích tiểu thư, Mục Khả chợt sinh ra phản cảm trong lòng.
"Không, tôi tới thăm người thân." Hạ Hoằng Huân không muốn nhiều lời, cũng không muốn ở lại lâu ngoài hành lang, anh dắt tay Mục Khả, giọng nói dịu dàng: "Đi thôi, đi thăm Hách Nghĩa Thành một lúc, cơm nước xong anh đưa em về."
Mục Khả không nói gì, chỉ yên lặng lại cố chấp tránh tay anh, tới thẳng phòng bệnh của Hách Nghĩa Thành. Hạ Hoằng Huân theo sau muốn nắm lại, bị cô đẩy cửa tránh được.
Hách Nghĩa Thành thấy hai người một trước một sau đi vào, nghĩ là hẹn cùng nhau đi, nhạo báng nói: "Rất biết nắm bắt cơ hội đấy, họp cũng không quên hẹn hò với bạn gái. Tôi nên phê bình cậu lấy việc công làm việc tư, hay là khen cậu si tình quá đây?"
"Tùy anh." Hạ Hoằng Huân hạ khóe miệng, ngồi cạnh chỗ Mục Khả đang đứng, rảnh rang nói: "Dù sao cũng là quyết định từ chỗ anh."
Hách Nghĩa Thành cười cười: "Thật không ngờ tôi lại có mặt mũi lớn như thế."
Ánh mắt quét qua chân của anh, Hạ Hoằng Huân nói việc chính: "Sao rồi, không có vấn đề gì lớn chứ? Bao lâu nữa có thể hồi phục lại?"
"Có em gái cậu chăm sóc, chắc là không phế được đâu." Nằm viện chẳng những không làm Hách Nghĩa Thành buồn bực, hiển nhiên tâm tình còn rất tốt, mặt anh tươi cười: "Hai tháng. Cũng phải ở lại viện qua tết âm." Nhận lấy cốc nước Mục Khả đưa, anh nói có chút quấy rối: "Khả Khả, nghỉ Nguyên Đán đến chỗ cậu, đưa Đồng Đồng đến đấy chơi hai ngày, nếu không buồn lắm đấy."
Trong lòng còn đang tức, không nhìn ra cậu đùa dai, Mục Khả kinh ngạc nhìn nói: "Không phải là cậu không thích trẻ con sao, cậu bảo trẻ con làm cậu chóng mặt."
Mắt liếc Hạ Hoằng Huân, Hách Nghĩa Thành chau chau mày: "Bây giờ là thời kỳ đặc biệt, cậu cũng cần có người giải sầu cùng."
Lúc tức giận khả năng suy nghĩ thường kém hơn bình thường, Mục Khả nhất thời không nhớ ra Hạ Hoằng Huân từng nói với cô chuyện muốn dẫn cô về nhà dịp Nguyên đán, cô cúi đầu lên tiếng: "Được rồi, đến lúc đó cháu dẫn Đồng Đồng đến chỗ cậu."
Vốn muốn mượn cớ thăm bệnh nói với Hách Nghĩa Thành chuyện dẫn Mục Khả về nhà, dù sao cô là con gái nói về nhà cùng bạn trai luôn khó mở miệng, huống chi cô lại hay xấu hổ như thế, Hạ Hoằng Huân thấy để anh nói vẫn tốt hơn, kết quả mấy ngày nghỉ lại bị người ta lặng lẽ cướp mất, lửa giận vừa mới bị ép xuống giờ lại vọt lên.
Kệ xác cậu út hay không cậu út, anh rất ngang ngược thông báo bằng cái giọng không được phép thương lượng: "Nguyên Đán cô ấy không thể tới thăm anh được, tôi định nghỉ phép sẽ dẫn cô ấy về nhà, sang năm giải quyết hết mọi chuyện."
Hách Nghĩa Thành rất tự nhiên phát huy công phu quấy rối, anh cố ý hỏi: "Chuyện gì thế?" Dáng vẻ hơi khiêu khích.
Hạ Hoằng Huân không coi ai ra gì sờ sờ mặt Mục Khả, kiên định nói: "Kết hôn." Không hề bất ngờ khi nhìn thấy gương mặt đồng chí nhỏ nhanh chóng có vết đỏ hồng nhàn nhạt.
"Cậu lại phát huy cái tính chuẩn xác nhanh gọn vô cùng nhuần nhuyễn rồi đấy nhỉ." Hách Nghĩa Thành bị vẻ mặt và giọng nói của anh chọc cho hơi cáu, rất không nể tình hỏi: "Khả Khả đồng ý rồi hả? Cậu hỏi tôi chưa? Chuyện kết hôn lớn như vậy, một mình cậu tính là được à?"
Cũng biết Hách Nghĩa Thành sẽ không dễ dàng