Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2001 lượt.
ịu dàng và những gì anh ấy phải trả giá. Lúc anh ấy ở đây, anh ấy là tất cả. Lúc anh ấy không ở đây, tất cả là anh ấy.” Cong môi cười một tiếng, cô nói tiếp: "Chắc bác sĩ Thích có thể hiểu."
Vốn không muốn so đo quá nhiều, dù sao lịch sử cũng không thể sửa lại, ai lại tình nguyện để người khác vô tình hay cố ý chèn ép khiêu khích chứ? Mục Khả thật sự không biết Thích Tử Di đứng ở lập trường gì nói chuyện với cô như vậy. Hạ Hoằng Huân là mối tình đầu của cô. Đối với tình yêu, Mục Khả trẻ tuổi hiểu cũng không nhiều, nhưng ít nhất cô cũng hiểu yêu nên đơn giản thuần túy, không thể trộn lẫn với những thứ lộn xộn ngổn ngang khác. Chủ yếu nhất là hai người phải bao dung lẫn nhau, thưởng thức lẫn nhau, nếu không rất khó có thể chung sống lâu dài.
Hạ Hoằng Huân cũng không phải một người toàn mỹ, anh huấn luyện đến không muốn sống, không biết thương tiếc thân thể, không hiểu lãng mạn, sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, tính khí còn nóng nảy, nhưng mà Mục Khả cảm thấy anh chân thành, săn sóc quan tâm, cùng với dịu dàng và ôn tình hiếm thấy. Ở trong mắt Mục Khả, Hạ Hoằng Huân thật sự rất tốt rất tốt.
Mục Khả cảm thấy mình rất may mắn, không chỉ có cậu yêu thương chính cô hơn mọi thứ trên đời, còn có người yêu tốt như Hạ Hoằng Huân, cô rất thỏa mãn. Cô có thể mạnh mẽ phản bác Thích Tử Di, cũng là nhờ có tình yêu của anh. Nghĩ đến đây, tức giận trong lòng đột nhiên tan biến, sắc mặt Mục Khả dịu xuống.
Không ngờ Mục Khả bề ngoài nhu nhược mà miệng lưỡi lại bén nhọn như vậy. Thích Tử Di trấn định thong dong, nhân cách xấu xa do ghen tị trong lòng tạo ra sụp đổ trong nháy mắt, Thích Tử Di bật cười.
Có lẽ là bị Hạ Nhã Ngôn mắng nên tỉnh ngộ, hoặc có lẽ là cảm thấy Mục Khả không vui và khó xử nên Hách Nghĩa Thành trực tiếp nói với Tả Minh Hoàng không cần phải đưa đón Mục Khả nữa, thậm chí còn lấy lý do vì chăm sóc anh mà Mục Khả dẹp lịch học bổ túc sang một bên.
Mục Khả vốn cũng không thích phiền toái người khác, thấy cậu nhượng bộ như thế, cô càng thêm tận tâm tận lực chăm sóc anh. Ngày ngày tan làm liền chạy về túc xá làm đồ ăn cho anh, sau đó vui mừng chạy tới bệnh viện đưa. Chỉ tiếc, người nào đó không quá cảm kích.
Thiếu thức ăn ngon lại bổ dưỡng của Hạ Nhã Ngôn, một ngày nằm viện như sống một năm. Bưng bát, Hách Nghĩa Thành không kìm được thở dài.
"Đừng có khoa trương quá như vậy chứ, Tham Mưu Trưởng đại nhân." Mục Khả đứng cạnh giường bị anh than vãn mất hết kiên nhẫn, cô không phục nói: "Cũng không phải là lần đầu tiên cậu ăn đồ ăn cháu làm, trước kia không phải cậu cảm thấy không tệ còn gì."
Đó là bởi vì không có so sánh. Hách Nghĩa Thành giương mắt: "Cậu nói thế à? Cháu chắc không? Vậy cậu phải thu hồi."
Mục Khả vì mình mà bất bình: "Tài nấu nướng của con quả thật kém Nhã Ngôn, nhưng cũng không đến nỗi khó ăn chứ? Cậu xem, cháu còn bị cắt vào tay rồi đây này."
Hách Nghĩa Thành cẩn thận đặt bát lên bàn, kéo bàn tay nhỏ bé của cô vuốt vuốt. Mục Khả cứ tưởng rằng anh định an ủi cô, thế nhưng anh lại khổ sở nói: “Thật ra thì……….. rất khó ăn!”
Mục Khả không những không tức giận, ngược lại cười, cô trêu nói: "Cậu à, dạ dày của cậu bị Nhã Ngôn chiều đến hư rồi, lấy tiêu chuẩn của cậu bây giờ, rất khó kiếm được mợ, đây cũng không phải là chuyện tốt.”
Hách Nghĩa Thành giơ tay lên gõ trán cô: "Quan tâm chuyện của cháu đi, còn chuyện mợ, không liên quan.”
Mục Khả chớp mắt to chuyện, cười hì hì nói: "Cháu thấy có người rất thích hợp."
Hách Nghĩa Thành bị cô trêu chọc lòng hiếu kỳ cũng dâng lên, anh hỏi: "Ai?"
Mục Khả buồn cười mà không nói, ánh mắt dừng lại trên người Hạ Nhã Ngôn đang gõ cửa bước vào.
Thân thiết chào hỏi với Mục Khả, Hạ Nhã Ngôn mặt lạnh dỡ cái nẹp ở chân Hách Nghĩa Thành, nghiêng đầu hỏi anh: "Y tá nói vết thương của anh có điểm là lạ, anh cảm thấy thế nào?”
Hách Nghĩa Thành thành thật trả lời: "Rất không thoải mái, cảm giác như có cái gì đó đè lên, khó chịu hơn hai ngày trước.”
Hạ Nhã Ngôn có chút tức giận: "Thế sao không nói sớm? Không muốn chân nữa có phải không?”
Bị cô lạnh nhạt kích thích, Hách Nghĩa Thành nằm ngửa mắt trợn trắng: "Cô hung dữ như vậy, tôi nào dám nói."
Hạ Nhã Ngôn trừng mắt nhìn anh: "Còn có gì anh không dám?"
Không biết vết thương lại tái phát, Mục Khả khẩn trương, cô gấp gáp hỏi: "Sao vậy, Nhã Ngôn? Vì sao càng ngày càng đau vậy? Có phải châm cứu giảm đau không?”
"Tốt nhất không nên, bất lợi cho việc hồi phục." Không cố định lại thanh nẹp, sắc mặt Hạ Nhã Ngôn có vẻ hơi nặng nề nói với y tá đi theo : "Sắp xếp kiểm tra."
Mục Khả cũng không dám hỏi nhiều, sau hàng loạt quá trình làm đủ loại kiểm tra cuối cùng kết luận là Hách Nghĩa Thành ăn uống không đầy đủ dẫn tới mạch máu chân co thắt lại, máu vận hành không thông.
Khi biết Hách Nghĩa Thành hai ngày nay ăn rất ít, Hạ Nhã Ngôn bất đắc dĩ thở dài, cô cúi đầu nói với Mục Khả đang sám hối : "Chân của anh ta đã bắt đầu vào giai đoạn chữa trị, trong thời gian này phải cung ứng lượng máu lớn. Chị ngày ngày cho anh ta uống canh tam thất, sẽ khiến cho mạch máu co lại, máu