Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2159 lượt.

gật đầu để Mục Khả gả cho anh, Hạ Hoằng Huân không nể nang gì cãi lại: "Không tốt chỗ nào hả? Tôi là người trong cuộc, tôi không quyết định chẳng lẽ còn chờ anh cho phép tôi tính à? Vậy chẳng hóa ra là xem như trói tôi rồi mặc cho anh cầm súng tự động bắn xình xịch à."
Hai người đàn ông giao chiến luôn tràn đầy mùi thuốc súng. Hách Nghĩa Thành không quen nhìn dáng vẻ một mình liệu trước tất cả mọi chuyện của Hạ Hoằng Huân, giống như chuyện gì ở đây cũng đều trong lòng bàn tay anh ta vậy; Hạ Hoằng Huân không thích Hách Nghĩa Thành tự cho mình là bậc trưởng bối, chuyện gì của Khả Khả cũng do anh ta quyết định.
Một bên mượn bệnh quấy rối, một bên bá đạo ngang ngược. Mục Khả ngồi ở bên giường gọt táo, không quan tâm với cái kiểu giằng co của họ. Thật ra thì cô cũng tức giận, cũng không phải bởi vì Hạ Hoằng Huân ghen nhầm mà chủ yếu là bởi vì cái tiếng "Hoằng Huân” của Thích Tử Di kia chọc tới cô. Đến cô là bạn gái chính thức còn chưa gọi thân thiết như thế, cô ta có ý gì? Hơn nữa người nào đó trong lòng rõ ràng không vui, vậy sao còn phải bày ra cái vẻ không có chuyện gì trước mặt bạn gái cũ? Dù bọn họ cãi nhau, cũng là việc không thể bình thường hơn, có liên quan tới cô ta sao? Phải phô ra bọn họ rất ân ái sao? Cô càng nghĩ càng để ý vào chuyện vụn vặt hơn, dùng sức gọt quả táo trong tay để trút giận, xấu hổ cũng ném ra ngoài chín tầng mây rồi.
Mắt to lườm mắt nhỏ một lát, Hách Nghĩa Thành căm tức tự hạ thấp giường, nằm xuống giả bộ bệnh tật: "Tôi muốn nghỉ ngơi, cậu cần làm gì thì làm đi, đừng có đứng ở đây, tôi không thiếu người gác."
Tôi đứng gác cho anh khi nào? Anh có mặt mũi lớn thế sao! Hạ Hoằng Huân giận đến mức lời muốn nói cũng lười nói luôn, nhấc chân đi. Đi tới cửa phòng bệnh rồi còn không nghe được tiếng Mục Khả gọi anh hoặc là tiếng đứng dậy. Anh quay đầu lại, thấy vị đồng chí nhỏ vẫn hăng hái cầm dao gọt trái cây chiến đấu với quả táo, vẻ mặt chuyên tâm.
Rất muốn gọi Mục Khả đi cùng anh, dù sao đã hơn nửa tháng không gặp, hơn nữa vừa rồi còn ầm ĩ với nhau, lại lo mấy ý nghĩ kì quái của Hách Nghĩa Thành tự nhiên phát tác, để tránh làm khó cô, Hạ Hoằng Huân yên lặng khoảng năm giây, cuối cùng không mở miệng.
Gặp ông anh nhà mình mặt hầm hầm từ trong phòng bệnh đi ra, Hạ Nhã Ngôn bước nhanh về phía trước ngăn anh lại, "Sao đi nhanh thế? Chị dâu đâu? Còn chưa tới đây sao?"
Bực mình ở cái chỗ cậu đấy, Hạ Hoằng Huân không có tâm tình trả lời em gái, đang muốn đi tiếp, chợt thấy trong tay cô đang cầm bình nước, trong nháy mắt cơn tức bộc phát, nhìn chằm chằm Hạ Nhã Ngôn, anh giận chó đánh mèo gầm nhẹ: "Ai cho em đưa cơm cho anh ta? Anh ta là ai? Đói bụng à, tinh thần người ta vẫn tốt lắm đấy!" Sau đó đưa tay mà lấy bình nước đi mất.






Chiến tranh lạnh.
Giọng nói Hạ Hoằng Huân không cao lắm nhưng đủ để khiến những người trong phòng bệnh nghe thấy. Hách Nghĩa Thành tức giận, anh chợt ngồi dậy, quát vọng ra bên ngoài: “Hạ Hoằng Huân, cậu vào đây cho tôi!”
âm thanh trầm thấp xen lẫn tức giận như điện sóng nhanh chóng truyền đi, nhưng mà, tiến vào không phải là Hạ thiếu gia cường hãn, mà là Hạ tiểu thư sức chống cự siêu cường. Một người bĩnh tĩnh như Hạ Nhã Ngôn bị giận chó đánh mèo cũng bị bộc phát, cô đá một phát văng cửa phòng bệnh, suýt chút nữa đụng phải Mục Khả đang vội vã đi ra ngoài.
Sau khi đỡ Mục Khả đứng vững, Hạ Nhã Ngôn vọt tới trước mặt Hách Nghĩa Thành, mắt nhìn người nào đó chất vấn: “Anh nổi điên cái gì? Một ngày không cãi nhau với anh tôi thì cả người anh khó chịu phải không? Nếu không phải nể mặt mũi chị dâu tôi, anh ấy thèm vào mà tâm đến sự sống chết của anh? Lại còn cố ý muốn tới thăm anh. Anh cho anh là mặt trời sao, đến trái đất cũng xoay xung quanh anh chắc!”
Chỉ cần dùng ngón chân nghĩ thôi cũng biết người nào làm cho ông anh nhà mình mất khống chế, đến nỗi có thể bỏ lại chị dâu mà đi thì có thể thấy được mâu thuẫn lớn đến thế nào. Hạ Nhã Ngôn hiểu rất rõ Hạ Hoằng Huân, anh nhất định sẽ không chủ động khơi chuyện, dù gì đó cũng là cậu của Mục Khả, nói thế nào tương lai cũng đều là người một nhà, mặt trong mặt ngoài vẫn phải chăm sóc. Nếu như vậy, lần này nhất định là Hách Nghĩa Thành lại phản đối bọn họ mới khiến Hạ Hoằng Huân có thể giận dữ đến như vậy.
Vì vậy, ba người vô cùng ăn ý bắt đầu im lặng là vàng. Phòng bệnh bị bao phủ dưới áp suất thấp làm cho người ta thở không nổi.
Gặp lại Thích Tử Di, cô ta vẫn làm ra vẻ thanh cao, chẳng qua cuối cùng cũng không giả vờ câm điếc được nữa, vẻ mặt nhàn nhạt mở miệng chào hỏi Mục Khả, cô nói: “Hoằng Huân không tới đây sao? Anh này, bận rộn là không còn để ý gì đến xung quanh nữa mà, sao lại không có thời gian ở cùng cô chứ?”
Kẻ ngu mới nghe không ra ẩn ý trong lời của cô ta. Mục Khả ngước mắt, nói rõ ràng dễ hiểu, nhưng ngữ khí lại sắc bén: "Tư cách để trở thành một quân tẩu khẳng định không đơn giản hơn quân y tốt đâu. Nếu ở cùng anh ấy thì phải học cách quý trọng nhau, quý trọng sự bất đắc dic của anh ấy, quý trọng sự d