XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

khi xuống tầng còn nhắn tin cho cô, gọi cô xuống, là cô không phản ứng, sao lại thành anh bỏ cô? Oan uổng quá.
Nhìn anh thao thao bất tuyệt, Mục Khả chu mỏ: "Mấy ngày không gặp, anh nói chuyện càng ngày càng mạch lạc đấy, càng lúc càng giống người nào đó rồi." Gửi cái mặt cười to, cô nói: "Anh trúng độc quá mạnh, ngày mai tôi bảo m m mua cho anh mấy viên thuốc con nhộng trừ độc, anh nhớ uống hai viên đấy."
Lộn xộn gì đấy! Đối mặt với công phu gây sự của cô bạn gái nhỏ, Hạ Hoằng Huân không nhịn được nghĩ nếu có một ngày đánh giặc không cần đạn, trực tiếp để cô lẻn vào trại của địch đánh phá, bảo đảm người ngã ngựa đổ, không đánh mà thua. Vò vò tóc, anh cắn răng kiên quyết hỏi: "Rốt cuộc có đi không?"
"Không nói cho anh biết!" Mục Khả gửi tới một icon giơ nắm đấm, tiện kèm theo một hàng chữ: "Hạ Hoằng Huân, khổ anh một mình còn đóng hai vai, rõ ràng là lừa đảo! Nói cho anh biết, giận nữa thì em đi luôn, không cần anh nữa đâu đấy." Không đợi Hạ Hoằng Huân nói chuyện, avatar "Doanh trưởng" thành màu xám, Mục Khả logout rồi.
Không ngờ đồng chí nhỏ nhà mình bình thường hay mơ mơ màng màng thế mà lại tinh ranh như vậy! Hạ Hoằng Huân nghẹn, vẻ mặt có chút quẫn. Anh thấy nên đánh giá lại cô vợ tương lại lần nữa, rõ ràng anh chưa biết được thực lực của cô ấy, như vậy thật bất lợi.
Câu ‘không cần anh’ mà cô cũng dám nói, càng ngày càng không ra gì! Hạ Hoằng Huân tức giận đóng máy vi tính, lực lớn làm Viên Soái nhíu mày, đau lòng nhìn bảo bối dưới tay cấp trên, không dám nói gì.
Đêm tối trôi qua rất nhanh, phía chân trời hiện lên ánh sáng nhạt, Mục Khả đã rời giường từ sớm, chọn bộ quần áo thích nhất thay ra, hào hứng xuống tầng đi làm.
Tô Điềm m phát hiện cả ngày khóe miệng Mục Khả đều cong lên, lúc tan việc còn không nhịn được cười cô: "Ô, sau cơn mưa trời lại sáng rồi hả? Vui cả ngày, được Hạ lão đại cầu hôn rồi à?" Sau khi quyết định quan hệ yêu đương với Viên Soái, Tô Điềm m liền theo bạn trai đổi cách xưng hô với Hạ Hoằng Huân thành Hạ lão đại rồi.
"Cầu cái đầu cậu ấy." Mục Khả thưởng cho cô một cái cốc mạnh, "Nhanh đi mua thuốc con nhộn trừ độc dưỡng nhan cho đại soái nhà cậu đi."
"Gì, thuốc con nhộng trừ độc dưỡng nhan?" Tô Điềm m không hiểu, "Đùa gì đấy? Anh ấy muốn ăn à?"
. . . . . .
Mục Khả gọi điện cho Hách Nghĩa Thành, chắc chắn có người bắt anh cơm xong mới vội tới kí túc xá. Xuống tầng dưới, quả nhiên là thấy một chiếc xe việt dã quân sự dừng ở đấy. Cô dè dặt, chân không khống chế được mà chạy chậm lại, nhìn rõ biển số xe thì nặng nề thở ra.
Đi một vòng quanh xe, chắc chắn không phải Hạ Hoằng Huân lái xe, cô lầm bầm lầu bầu: "Quả nhiên là hoa mắt, kiểu dáng không giống nhau." Với cái kiểu gây sự hôm qua, Mục Khả đoán hôm nay Hạ Hoằng Huân sẽ xuất hiện, còn cố ý ăn diện, kết quả. . . . . .
Cảm giác thất vọng thoáng chốc ập vào lòng, Mục Khả nhấc chân, dùng sức đá bánh xe trước mấy cái, sau đó nghịch ngợm làm mặt quỷ với kính xe màu đen, miệng nói đâu đâu: "Không đến, bỏ anh, bỏ anh. . . . . ." Nhìn kính xe sửa lại cổ áo ngoài một chút, cô bĩu môi nói: "Hạ Hoằng Huân, nếu hôm nay anh không xuất hiện, em sẽ. . . . . ."
Còn chưa nói xong, cửa kính ở chỗ ngồi sau đột nhiên bị kéo xuống, gương mặt tuấn tú đang cười sát lại gần cô, cười như không cười nói: "Tiểu quỷ, soi xong chưa? Anh ngủ được một giấc rồi đấy!"






Lão Hạ thẳng thắn thành khẩn
Hạ Hoằng Huân đã bí mật núp ở ghế sau một lát rồi, nắm chắc thời gian “ẩn núp”, anh yên lặng tập trung chờ cô bạn gái nhỏ chui đầu vào vòng mai phục.
Nhìn thấy Mục Khả cong khóe miệng bước nhanh tới, anh suýt chút nữa thiếu kiên nhẫn mở cửa xe nhảy xuống, nhưng muốn xem phản ứng của cô nên cuối cùng Hạ Hoằng Huân cũng kiềm chế lại được. Khi Mục Khả đối diện với cửa kính của anh nhăn mặt thì biểu cảm nghịch ngợm đáng yêu đó làm khóe môi Hạ Hoằng Huân bất giác cong lên.
Đồng chí Giải Phóng Quân đột kích bất ngờ toàn thắng. Mục Khả bị chấn động kinh ngạc trợn tròn mắt, ngẩn ngơ nhìn Hạ Hoằng Huân mặc thường phục đeo caravat, mặc dù anh chỉ mặc áo khoác bình thương nhưng vẫn toát lên vẻ khí khái anh hùng đến bức người, chỉ có điều nụ cười của thân sĩ kia, nếu nhìn kỹ dường như có chút bất cần đời.
Nhìn mái tóc xoăn đen nhánh, đến áo khoác ngoài vừa vặn màu trắng gạo, rồi đến đôi boots nhỏ nhắn màu đen, nụ cười bên môi Hạ Hoằng Huân lớn dần, thân mật kéo cao cổ áo cho cô, anh chậm rãi hỏi: “Nếu hôm nay anh không xuất hiện, em định làm gì?”
Rốt cuộc vẫn bị chặn ở ngoài cửa. Hạ Hoằng Huân vẻ mặt kinh ngạc cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, nghĩ thầm đồng chí nhỏ trong lúc nóng giận tốc độ cơ động khá nhanh, ngay cả Lính Trinh Sát như anh mà cũng bị vượt qua, quả nhiên con hổ nhỏ muốn ra oai rồi.
Xác định trên cầu thang không có ai qua lại, Hạ Hoằng Huân gõ cửa: "Đừng dỗi nữa, bắt chồng tương lai của em đứng ngoài cửa thì còn ra thể thống gì nữa? Bị người ngoài nhìn thấy thì anh biết để mặt mũi ở đâu? Mục Khả!”
Mục Khả cởi áo khoác ngoài ném lên g