Chiến Thư Của Nàng Tình Nhân Nhỏ
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
, Hạ Nhã Ngôn bước nhanh về phía trước ngăn anh lại, "Sao đi nhanh thế? Chị dâu đâu? Còn chưa tới đây sao?"
Bực mình ở cái chỗ cậu đấy, Hạ Hoằng Huân không có tâm tình trả lời em gái, đang muốn đi tiếp, chợt thấy trong tay cô đang cầm bình nước, trong nháy mắt cơn tức bộc phát, nhìn chằm chằm Hạ Nhã Ngôn, anh giận chó đánh mèo gầm nhẹ: "Ai cho em đưa cơm cho anh ta? Anh ta là ai? Đói bụng à, tinh thần người ta vẫn tốt lắm đấy!" Sau đó đưa tay mà lấy bình nước đi mất.
Hạnh phúc ngọt ngào
Do quan hệ với Mục Khả từ đồng chí thăng cấp lên quan hệ người yêu, Hạ Hoằng Huân ngoan ngoãn nghiêm túc theo cô đi xem phim, hoặc đi dạo phố một chút. Cho nên lần này ra khỏi đơn vị, anh liền sốt ruột xử lý hết mấy việc trên tay định mấy ngày cuối tuần sẽ dành hết cho Mục Khả.
Biết anh dành ra hai ngày theo cô, Mục Khả vui mừng như đứa trẻ, nâng mặt anh hôn rồi lại hôn. Bị sự chân thành của cô cảm hóa, Hạ Hoằng Huân cởi áo khoác ngoài và quân trang, cởi cà vạt, xắn tay áo sơmi lên vào phòng bếp, nói muốn bộc lộ tài năng cho cô bạn gái nhỏ xem.
Mục Khả nghi ngờ năng lực của anh, cau mày hỏi: "Nấu cơm là một kỹ thuật, anh làm được không?" Giọng điệu cứ như mình là một cao thủ.
Bàn tay to giơ lên cao, vỗ nhẹ vào gáy cô, Hạ Hoằng Huân trả lời đầy tự tin: "Đừng quên anh xuất thân từ lính trinh sát, không biết nấu cơm sao sinh tồn dã ngoại được."
Hạ Hoằng Huân nghe vậy nhíu mày cười, không khỏi đắc ý nói: "Em đừng có mạnh miệng, có tin không, không đến ba tháng, em sẽ thuộc về anh." Ném ra ánh mắt xấu xa, anh từng chữ từng chữ bổ sung thêm: "Từ đầu đến chân!"
Mục Khả thuận tay nhặt khăn lau lên ném anh, Hạ Hoằng Huân cười vang đón lấy, đặt CD xuống đứng dậy đi vào phòng bếp, từ đằng sau kéo Mục Khả vào lòng, cằm đặt lên vai cô.
Khuỷu tay Hạ Hoằng Huân rất mạnh mẽ, ôm rất chặt. Cơ thể nhỏ xinh của Mục Khả rất khớp khảm trước ngực anh. Hình ảnh ôm thân mật như một đôi vợ chồng mới cưới, nhìn qua rất khó chia lìa, ấm áp triền miên.
Lỗ tai Mục Khả đỏ ửng, cô lầm bầm phản đối: "Đừng đùa, làm lỡ việc của em."
Hạ Hoằng Huân cười khẽ, bàn tay ôm eo cô khẽ siết lại, để cho cô dán vào thân thể anh chặt hơn, đôi môi tới bên má cô nói nhỏ: "Em làm việc của em, anh làm việc của anh, không can thiệp vào chuyện của nhau." Nói xong, môi lướt xuống, nhẹ nhàng hôn cái cổ mịn màng của cô.
Làm sao chịu được khiêu khích của anh, chân Mục Khả mềm nhũn, tay cô vẫn để trong nước, cũng bất giác mà nhắm mắt lại. Trong thoáng chốc nghe thấy giọng cười của Hạ Hoằng Huân nói: "Thật không có quan hệ tình dục sao? Xem tối nay anh xử lý em thế nào!" Vừa lòng với phản ứng cứng ngắc lại của cơ thể cô, anh ôm lấy cô, cười cười ha ha đi ra phòng bếp.
Lại trêu cô rồi! Mục Khả tay đấm chân đá bóng lưng anh, tiếp tục thở phì phò rửa chén, thỉnh thoảng phát ra tiếng lách ca lách cách, tỏ vẻ oán giận.
Quét dọn chiến trường xong, Hạ Hoằng Huân ngồi trong phòng khách xem kênh quân đội, Mục Khả ôm máy vi tính ngồi ở bên cạnh anh hỏi số QQ mới, sau đó rất chuyên nghiệp dạy anh đổi hình avatar thế nào, tạo chữ ký, gửi tài liệu, các kiểu nói chuyện, làm người nào đó không nói được gì.
Mắt liếc số QQ rồi nhớ lại, Hạ Hoằng Huân tiện tay tắt máy vi tính, nghiêm mặt nhắc nhở: "Little Comrade, any how I am also highly educated, and can’t go so far as have no notion of such things." (Đồng chí nhỏ, dù gì anh cũng học đại học rồi, không đến nỗi ngay cả trình độ này cũng không hiểu đâu.)
Thì ra là loại người giấu nghề, đến cả phát âm cũng chuẩn. Sự sùng bái của Mục Khả với Hạ Hoằng Huân lại tăng thêm mấy phần, cô cười khanh khách ngồi lên đùi anh, vuốt ve vết chai trên tay anh, giọng trong veo nói: "Sorry, I was wrong! And I’ve forgotten you, People’s Liberation Army comrades is a decathlon." ( Rất xin lỗi, em sai rồi, quên mất anh — là đồng chí giải phóng quân rất toàn năng rồi.)
Càng thấy dễ chịu khi cô làm nũng, Hạ Hoằng Huân cầm tay trắng nõn nà của cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô gái nhỏ mặc áo lông vàng nhạt, ngón tay cái theo thói quen nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cô, trên gương mặt anh tuấn hiện lên nụ cười mềm mại, ấm áp, hạnh phúc.
Phát hiện bản thân mình không thể chống đỡ được nụ cười quá dịu dàng của anh, Mục Khả tựa vào trước ngực anh, yên lặng hưởng thụ giờ phút bên nhau này, giống như vợ chồng già gắn bó dựa vào nhau.
Một lúc lâu sau, cô hỏi anh: "Anh đồng ý để em ra nước ngoài thật à? Phải đi nửa năm đấy."
Anh không điên! Hạ Hoằng Huân kiên quyết nói: "Anh giữ nguyên cách nghĩ của anh, không đồng ý."
"Lừa em để em mở cửa cho anh phải không? Tệ lắm rồi đấy!" Mục Khả cắn cổ anh, lúc đưa tay xoa lẩm bẩm: "Còn làm bộ làm tịch nữa đi, diễn thật quá đi mất."
"Không phải làm bộ làm tịch, là thật đấy!" Hạ Hoằng Huân sửa lời cô.
Mục Khả vươn người lấy sổ tiết kiệm trên bàn trà, vừa mở ra nhìn, ngạc nhiên: "Không nhận ra anh lại là người có tiền đấy nhé." Lần trước khi từ đơn vị về lặng lẽ đưa cho cô năm ngàn, bây giờ lại những năm vạn.
Mí