Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.
h kia. Đối với những kẻ ham muốn người phụ nữ của anh, xin lỗi, anh thật sự không thể có sắc mặt tốt được.”
Mục Khả ngừng giãy giụa, thuận thế dựa vào trong ngực anh, cô bĩu môi nói: "Đừng có nói như thể em là nhân dân tệ ai gặp cũng thích thế?” Thật ra cô đã sớm tiêu tan hết tức giận, chặn anh ngoài cửa thật ra chỉ muốn hạ bậc thang cho anh thôi. Hơn nữa cô vốn hay mềm lòng, bây giờ lại nghe thấy lời tỏ tình thẳng thắn như thế, muốn không tha thứ thật sự là quá khó khăn.
Con hổ nhỏ cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, Hạ Hoằng Huân siết chặt tay ôm cô thật chặt vào trong lòng, cảm thán nói: “Em cũng không biết bản thân mình được nhiều người thích như thế nào đâu, hại anh mỗi ngày đều lo lắng đề phòng.” Cắn nhẹ lên vành tai tinh tế của cô, anh lấy giọng thương lượng nói: “Con đường sau này còn dài, anh không thể bảo đảm vĩnh viễn sẽ không cãi vã, chỉ có điều nếu giận anh thì mắng anh hay đánh anh đều được, nhưng mà không được tùy hứng ngắt máy, nếu không tìm được em, anh sẽ rất lo lắng.” Nghề nghiệp của anh rất đặc biệt, không giống như nghề nghiệp của những người đàn ông khác có nhiều thời gian để dỗ dành cô, Hạ Hoằng Huân không muốn vì vậy mà hai người sinh ra hiểu lầm.
Mục Khả ừ một tiếng, đưa cánh tay ôm lấy eo anh, tội nghiệp nói: "Mấy ngày nay em hay nằm mơ, không phải mơ thấy anh cùng cậu cãi nhau sau đó anh phủi tay rời đi, mà là nằm mơ thấy anh và Thích Tử Di cùng nhau bỏ đi………..”
"Sẽ không đâu!" Hạ Hoằng Huân cắt ngang cô, hôn một cái lên đỉnh đầu cô nói: "Anh bảo đảm đây là lần cuối cùng, về sau nếu như Hách Nghĩa Thành đánh anh, anh sẽ chịu đựng không đi. Về phần Thích Tử Di, Mục Khả, anh rất xin lỗi vì đoạn tình cảm trong quá khứ với cô ấy đã khiến em bất an. Nhưng xin em hãy tin tưởng anh, người anh thích chỉ có em, người anh muốn cưới cũng chỉ có em, anh sẽ không quay đầu lại, thật đấy.” Bàn tay xoa nhẹ lên gò má mịn màng của Mục Khả, dường như là an ủi nhưng lại càng giống yêu thương.
Trên người Hạ Hoằng Huân mang theo hơi lạnh của mùa đông giá rét, nhưng trong lồng ngực anh lại ấm áp dễ chịu vô cùng, Mục Khả có chút mềm yếu, càng ôm anh chặt hơn, cô lẩm bẩm: “Em cũng rất thích anh!”
Hạ Hoằng Huân kiên định nói: "Anh biết, anh sẽ đối xử với em thật tốt."
“Vậy anh có thể đến xin lỗi cậu được không? Mặc dù hai người cùng tuổi, nhưng đấy là cậu của em, xét về địa vị anh nhất định phải hạ mình.” Mục Khả ngẩng đầu lên, nghiêm túc trịnh trọng nói: “Trước đây có nhiều chuyện em không hiểu, kể từ khi em và anh pử bên nhau em mới phát hiện cậu ấy vì chăm sóc em mà khiến bản thân bị trễ nải.” Cô trừng mắt nhìn Hạ Hoằng Huân, giọng nói có chút hờn ghen phê bình: “Anh cùng bác sĩ Thích cũng đã có một khoảng thời gian bên nhau đấy thôi, mà cậu còn chưa có nổi mối tình đầu, so đi sánh lại, anh không xấu hổ sao!”
Hạ Hoằng Huân lại bị chẹn họng, nhớ tới Mục Nham cũng đã khuyên anh nên có lời cảm tạ Hách Nghĩa Thành, anh cười khổ mà nói: "Biết rồi, anh sẽ xin lỗi anh ấy." Yêu Mục Khả, đời này Hạ Hoằng Huân anh coi như hết rồi. Có đối thủ như Hách Nghĩa Thành làm sao có ngày ngẩng đầu chứ? Đồng chí Tham Mưu Trưởng quả thật có thể nói là anh vĩnh viễn không đánh bại "Tình địch".
Anh nghe lời như thế làm Mục Khả rất hài lòng, cô khẽ cười, kiễng chân nhẹ nhàng hôn lên một bên má của anh.
Hạ Hoằng Huân cong môi, ánh mắt rơi đúng vào đôi môi khẽ mím lại của cô, anh nói nhỏ: "Lần này dùng lực đấy!" Nói xong, hôn cô rất sâu. . . . . .
Chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, cảm xúc từ lồng ngực lan ra khắp thân thể. Mục Khả hơi ngẩng đầu, hô hấp nhè nhẹ lướt qua mặt Hạ Hoằng Huân, mặc cho anh chiếm lấy cái miệng nhỏ xinh ngọt ngào, bàn tay nhỏ bé không tự chủ dò vào bên trong quân trang của anh, cách một lớp áo sơ mi trắng, nhẹ nhàng vuốt ve nơi eo gầy mà mạnh mẽ của anh. Hạ Hoằng Huân động tình, cởi áo khoác ngoài bao lấy cô đặt lên trên cửa, hôn sâu hơn………….
Hiểu nhầm rốt cuộc cũng được hóa giải, Mục Khả cùng Hạ Hoằng Huân hòa hảo như lúc ban đầu. Tình cảm liên tục được hâm nóng làm con đường cầu hôn của đồng chí Phó Đoàn Trưởng trở nên thuận lợi hơn nhiều. Nhưng tính tình nghịch ngợm của Mục Khả vẫn không thay đổi. Hành động tạm coi như là màn cầu hôn “thâm tình” của anh lại cô làm loạn lên trong nháy mắt! Mặt khác, ngày hôm sau vợ chồng son đến bệnh viện lại ngoài ý muốn phá vỡ chuyện tốt của Tham Mưu trưởng Hách. Rất đúng lúc nhìn thấy anh đang cầm tay Hạ Nhã Ngôn…..
A%�\'\'���x!� sao! Hạ Hoằng Huân giận đến mức lời muốn nói cũng lười nói luôn, nhấc chân đi. Đi tới cửa phòng bệnh rồi còn không nghe được tiếng Mục Khả gọi anh hoặc là tiếng đứng dậy. Anh quay đầu lại, thấy vị đồng chí nhỏ vẫn hăng hái cầm dao gọt trái cây chiến đấu với quả táo, vẻ mặt chuyên tâm.
Rất muốn gọi Mục Khả đi cùng anh, dù sao đã hơn nửa tháng không gặp, hơn nữa vừa rồi còn ầm ĩ với nhau, lại lo mấy ý nghĩ kì quái của Hách Nghĩa Thành tự nhiên phát tác, để tránh làm khó cô, Hạ Hoằng Huân yên lặng khoảng năm giây, cuối cùng không mở miệng.
Gặp ông anh nhà mình mặt hầm hầm từ trong phòng bệnh đi ra