XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.

ngờ trong phòng bệnh sẽ có tình huống đặc biệt xảy ra, Hạ Hoằng Huân và Mục Khả không gõ cửa, nghênh ngang đẩy cửa vào, sau đó hai người cũng ngẩn cả người.
Lúc này Hách Nghĩa Thành đang dựa vào đầu giường nắm tay Hạ Nhã Ngôn đứng bên giường hai mắt ửng đỏ, đang nói: "Sao thế? Vừa rồi tốt lắm mà, nói trở mặt là trở mặt luôn đấy. . . . . ." Thấy hai người xông vào, anh nghẹn luôn.
Bị chị dâu anh trai bắt được cảnh mập mờ như thế, Hạ Nhã Ngôn hơi cáu, cô dùng sức hất tay Hách Nghĩa Thành ra, nói rõ ràng: "Vẫn luôn rất tốt, nước giếng không phạm nước sông, anh đừng có vi phạm!" Nói xong liền cúi đầu vội vàng ra khỏi phòng bệnh, thậm chí không chào hỏi Hạ Hoằng Huân và Mục Khả.
Hạ Hoằng Huân hồi phục lại tinh thần, anh hỏi Hách Nghĩa Thành: "Chuyện gì đây?" Sau đó lấy ánh mắt ý bảo Mục Khả ra ngoài xem một chút. Chờ cửa đóng lại, sắc mặt anh ủ dột đặt đồ trong tay lên bàn, rảnh rỗi ngồi lên ghế dựa, lấy giọng chất vấn nói: "Rất bản lĩnh đấy, nói chút xem, trêu em tôi thế nào?" Rốt cuộc anh cũng được cơ hội rồi, Hạ Hoằng Huân có cảm giác như nông nô nổi dậy.
Hách Nghĩa Thành có cảm giác khó chịu khi bị nhìn thấu tâm tư, anh tức giận trợn mắt nhìn Hạ Hoằng Huân, chua xót nói: "Cô ấy bị người khác trêu, không liên quan đến tôi!”






Từ sâu trong ánh mắt Hạ Hoằng Huân ẩn hiện nụ cười mơ hồ, anh nhàn nhã nói: “Kể lại được không?”
Hiển nhiên là anh không hài lòng với lời giải thích của Hách Nghĩa Thành .
Tâm tình không tốt nên Hách Nghĩa Thành có vẻ hơi uể oải, hoàn toàn mất đi sự sắc bén lúc thay Mục Khả dạy dỗ Hạ Hoằng Huân. Anh phiền não oán trách nói: “Tôi thấy thằng nhóc cậu am hiểu nhất là giả vờ, rõ ràng là quen biết Tả Minh Hoàng, nhưng lại làm như người xa lạ để đùa giỡn tôi cùng Mục Khả.”
"Đùa giỡn hai người? Lời này dựa vào đâu thế?" Hạ Hoằng Huân cau mày: "Đừng có nói một nửa lại thôi, không có anh giới thiệu, tôi làm sao biết Tả Minh Hoàng là ai.”
"Cậu đừng có giả bộ." Hách Nghĩa Thành trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: "Cậu ta suýt chút nữa trở thành em rể cậu, cậu còn nói không biết?”
"Tôi biết rõ mình là cậu của Khả Khả, không cần cậu nhắc nhở." Hách Nghĩa Thành nhìn Hạ Hoằng Huân, không xác định hỏi: "Cậu thật sự không biết chuyện của bọn họ à?"
Hạ Hoằng Huân buồn bực: "Không biết. Nhã Ngôn không nói cho tôi."
Không ngờ Tả Minh Hoàng lại có liên quan đến Hạ Nhã Ngôn, Hạ Hoằng Huân có chút nén giận. Người đàn ông này quả nhiên không hiền lành, dám cả gan trêu chọc bà xã tương lai cùng với em gái anh, Hạ Hoằng Huân thật muốn K anh ta.
Hách Nghĩa Thành lườm anh một cái, phê bình: "Làm anh trai kiểu gì vậy!"
Hạ Hoằng Huân nổi đóa: "Anh thì sao! Chuyện của cháu gái đến bây giờ vẫn còn quản.”
"Đương nhiên!"
"Được rồi, đừng có mà đắc ý." Hạ Hoằng Huân đứng lên, uy hiếp: "Anh không nói thì tôi đi hỏi Nhã Ngôn. Tôi mà biết anh bắt nạt con bé thì dù anh là bác hay là cậu, tôi vẫn sẽ xử lý anh.” Giọng điệu cương quyết như vậy rõ ràng đã quên mất mục đích chính của chuyến đi này mất rồi. Xin lỗi ư? Thôi cho xin, ai nói xin lỗi với ai còn chưa biết đâu.
Để Hạ Hoằng Huân chờ khoảng một phút, Hách Nghĩa Thành trầm giọng nói: “Vô tình tôi nghe thấy mấy y tá nói chuyện với nhau, nói là Tả Minh Hoàng thay lòng đổi dạ yêu Khả Khả, nói cái gì mà từ chị dâu biến thành tình địch…. Tôi nhất thời kích động mắng mấy cô y tá mấy câu, cũng không cho các cô ấy tiêm. Cô ấy thì tốt rồi, không cảm ơn thì thôi còn giận dữ mắng tôi xen vào việc của người khác……” Chuyển hướng nhìn sang Hạ Hoằng Huân, anh tức giận nói: “Tính tình nóng nảy giống hệt như cậu.”
Nhớ tới lúc Hạ Nhã Ngôn lao vào phòng bệnh chỉ vào mặt anh nói: “Hách Nghĩa Thành, anh lại trúng gió à? Không xen vào việc của người khác anh khó chịu đúng không? Chuyện của tôi và Tả Minh Hoàng liên quan đến anh sao? Khi nào thì cần đến phiên anh thay tôi ra mặt? Anh là gì của tôi chứ?” Trong lòng anh liền nổi giận.
Trong lòng anh không kiềm chế được cơn giận đột nhiên trào ra, nhưng nghĩ đến nguồn gốc sự tình, Hách Nghĩa Thành đè nén tức giận, khó có khi nào lại hạ giọng nói: “Chẳng qua tôi nghe không lọt tai mấy lời bịa đặt họ nói về cô thôi, cô…..”
“Trong óc anh là nước à, chẳng nhẽ không biết một câu ‘nghe không vào’ của anh sẽ khiến tôi rước thêm phiền toái sao?” Chuyện Tả Minh Hoàng đối tốt với Mục Khả, có y tá nào không biết? Những lời chị dâu biến thành tình địch cô đã nghe nhiều, đã chết lặng rồi. Nhưng Hách Nghĩa Thành đột nhiên nổi giận khiến mấy chuyện rắc rối này lại chuyển hướng. Bây giờ những y tá lắm mồm kia bắt đầu bàn luận về cô cùng Hách Nghĩa Thành. Hạ Nhã Ngôn quả thật tức chết, cô nào có trêu ghẹo ai, tại sao không ngày nào sống yên ổn!
Hạ Nhã Ngôn hậm hực nhìn tình trạng Hách Nghĩa Thành nửa người thương tật. Cô không chịu nổi những lời đồn đại kia, vết sẹo bị vạch trần, uất ức đột nhiên trào dâng. Ánh mắt tức giận biến thành xấu hổ, cô xoay người muốn đi, không muốn rơi nước mắt trước mặt anh.
Không nhìn thấy đôi mắt ươn ướt của