Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1993 lượt.
mắt Hạ Hoằng Huân cũng không thèm nâng lên: "Anh là một người đàn ông, không nuôi lấy một con chuột, không tự mình nuôi vợ chẳng lẽ còn phải trông cậy vào bố mẹ đưa tiền cưới vợ cho?"
Mục Khả nghĩ, còn rất nghiêm túc cơ đây. Với chuyện ra nước ngoài, cô giải thích: "Em không muốn đi, chắc là lúc Hướng Vi đi thăm cậu út đã về chuyện này, nên Nhã Ngôn nói lại với anh đúng không?" Thấy Hạ Hoằng Huân gật đầu, Mục Khả buồn cười: "Biết ngay là cô ấy mà." Bỏ sổ tiết kiệm vào túi áo sơ mi của anh, cô nói: "Lần trước không phải đã nói rồi sao, em không đi, tiền này anh cất đi."
Hạ Hoằng Huân hài lòng với quyết định của cô, cũng không bất ngờ, lại để sổ tiết kiệm lên bàn lần nữa, anh ôm cô nói: "Giữ đi, không phải là để làm đồ cưới cho em sao."
Đồ cưới? Cho thật à? Mục Khả ăn vạ: "Ít thế à? Không chịu!"
Hạ Hoằng Huân cười: "Vậy trước tiên làm sính lễ, đồ cưới thì lần khác vậy."
"Thế càng không đủ." Bướng bỉnh bóp cằm anh, Mục Khả ra sức chất vấn: "Không nghiêm túc đấy chứ? Năm vạn đã đuổi em đi rồi?"
"Cho anh mượn lá gan anh cũng không dám." Chợt nghĩ đến hai ngày trước nói chuyện phiếm với chính ủy, Ninh An Lỗi nói lần đầu tiên đến nhà nhạc phụ đã làm trò cười, Hạ Hoằng Huân nghiêm túc hỏi: "Lấy giá thị trường bây giờ, anh đưa bao nhiêu sính lễ mới đủ?"
Suy nghĩ rất nhanh! Mục Khả bóp cổ anh, lay lay: "Anh mua em à? Một trăm vạn một cân, không cò kè mặc cả!"
Hạ Hoằng Huân cũng không phản kháng, kệ cho cô quấy rối, chỉ kinh ngạc nói: "Đắt thế? Thế này thì xong rồi, sợ không lấy được vợ rồi, một cân anh cũng không mua nổi. . . . . ."
Cố làm vẻ mặt khổ sở với giọng nói có vẻ tức cười rất khoa trương, Mục Khả buồn cười không đứng dậy nổi.
Hạ Hoằng Huân vỗ lưng cô, khẽ trách nói: "Em đấy, sớm muộn gì cũng làm anh tức chết." Dứt lời, hung hăng hôn một cái lên mặt cô.
Làm loạn mệt, Mục Khả ngồi xuống đàng hoàng, vùi mình trong ngực anh, kề mặt lên xương quai xanh của anh. Tay phải Hạ Hoằng Huân ôm bả vai gầy mảnh khảnh của cô, tay trái nhẹ nhàng nắm lấy bàn chân lạnh nhỏ. Thấy cô giống như con mèo nhỏ thoải mái nhẹ nhàng cọ cọ trong lòng anh, Hạ Hoằng Huân cong môi cười, đắn đo, dịu dàng hỏi: "Sang năm đăng ký, được không?"
Mục Khả ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt Hạ Hoằng Huân rất dịu dàng, nhưng đáy mắt tràn đầy kiên định xuyên vào lòng cô. Mặc dù không theo kịp tiến độ của anh, nhưng Mục Khả bị hạnh phúc làm cho mông lung. Lòng của cô như có con thỏ nhỏ nhảy nhót khắp nơi, gương mặt thoáng chốc cũng nóng như bị đốt.
Cắn cắn môi, cô cố giữ bình tĩnh, nhẹ giọng phản đối: "Không được!"
Hai đầu lông mày Hạ Hoằng Huân nhíu chặt lại, anh hỏi: "Tại sao? Không tin anh sẽ đối xử tốt với em sao?"
Mục Khả cúi đầu, không nói lời nào.
Không cho cô có cơ hội chui ra khỏi ngực anh, Hạ Hoằng Huân vô cùng chân thành nói: "Anh hiểu phụ nữ bọn em thích cảm giác lãng mạn khi yêu, nhưng cái này có ăn thay cơm được đâu, hai người ở chung một chỗ là vì muốn sống qua ngày. Kết hôn rồi anh có thể chăm sóc tốt cho em hơn, để cả ngày không phải lo lắng em ở một mình bên ngoài. Chỗ ở tuy không thể bằng được thành phố A, vả lại em có công việc rất tốt, không muốn theo quân cũng không sao, chờ chúng ta chọn được một phòng nhỏ, đến lúc đó em đi làm tiện hơn, hằng ngày chúng ta có thể ở chung một chỗ, như thế còn không được sao?"
Dĩ nhiên. . . . . . Được rồi! Lúc Hạ Hoằng Huân căng thẳng chờ câu trả lời, Mục Khả chợt cười khanh khách, cô lại còn nói: "Không đợi được đến sang năm đâu, ngày mai luôn đi!"
Tiểu quỷ này, lại học trêu anh! Hạ Hoằng Huân thở phào nhẹ nhõm, nhéo mặt cô một cái, cảm động nói: "Năm nay không kịp rồi, còn hơn một tháng nữa là sang năm mới rồi, qua mùa xuân thì đăng ký đi!"
Ai nói chỉ có Hạ Hoằng Huân mới biết cách phá không gian lãng mạn? Mục Khả chắc chắn cũng được sinh ra từ cái giỏ, nhận ra người nào đó đang cầm chân cô cầu hôn, cô làm nũng gây sự: "Không được, ngày mai luôn, không thì thôi luôn, anh muốn làm thế nào thì làm!"
Đã nói làm thì chắc chắn sẽ làm! Dám phá hoại màn cầu hôn “đắm đuối đưa tình” của Hạ Hoằng Huân này, anh bổ nhào vào cô gái nhỏ, hôn cảnh cáo!
Một đêm bên nhau này rất vui vẻ, Hạ Hoằng Huân ở lại cái ổ nhỏ của Mục Khả. Cô lấy lý do anh quá cao không để ý đến sự phản đối của anh ôm chăn chạy ra ghế sa lon phòng khách ngủ, kết quả khi tỉnh lại nằm trên giường thoải mái dễ chịu, mà người nào đó đã đi mua bữa sáng cho cô rồi. Anh đứng ở bên giường hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giọng trầm thấp nói: "Rời giường, bảo bối, ăn xong dẫn em đi chơi."
Mục Khả cười híp mắt, mặc đồ ngủ bò vào trong ngực anh, ôm anh như gấu ôm cây, để anh ôm cô đi rửa mặt. Dọn dẹp, thay quần áo xong Hạ Hoằng Huân liền dẫn cô bạn gái nhỏ bé đi ra ngoài. Anh sắp xếp thời gian rất được, đầu tiên theo cô đi dạo phố, bắt cô mua thêm mấy bộ quần áo và phụ kiện, sau đó mua bắp rang bơ và sữa nóng dắt bàn tay nhỏ bé của cô đi xem phim, sau đấy lại im lặng mặc cho cô chọn một quán KFC để ăn tối, cuối cùng, mua trái cây với đồ bổ dưỡng đi bệnh viện thăm Hách Nghĩa Thành.
Không