80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

không ngủ được, do dự thật lâu, rốt cuộc gửi cho hạ hoằng huân một tin nhắn, thật sự không biết nói cái gì cho phải, chỉ gửi sáu chữ: "Ngày mai bọn em bắn bia."
Kết quả đợi đến khi cô sắp ngủ thiếp đi, điện thoại di động vẫn im lặng.
"Coi thường sự tồn tại của tôi phải không?" Tức giận ấn mấy chữ trực tiếp gửi đi , sau đó nhét điện thoại di động xuống dưới gối, đi gặp Chu công.
Đừng tưởng rằng Mục không biết tức giận, chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy qua heo chạy, cô đương nhiên biết khi yêu ai chả gắn như keo như sơn , vị đồng chí Giải Phóng Quân này lại không gặp cô mấy ngày rồi, nói không tức giận chút nào là điều không thể.
Con gái ấy mà, luôn có chút tùy hứng, ai không hi vọng được yêu được chiều. Chỉ là, cô không biết giận dai, ngủ dậy xong gần như quên sạch.
mấy ngày nay Hạ hoằng huân vội vô cùng, trở lại đơn vị, ngay cả phòng làm việc của mình anh cũng không trở về, trực tiếp bị gọi vào phòng làm việc của Đoàn trưởng, dùng hết sức mà cũng chưa xong, răn dạy không dứt. Không có cách nào, ai bảo Lục Trạm Minh hạ tử lệnh: "Phải toàn thắng!"
Rõ ràng là do đối kháng lần trước gây họa, không chỉ thắng mà phải thắng được hoàn toàn. Mặc dù chỉ là diễn tập, cũng nhất định phải làm cho tốt.
Không chịu yếu thế, hạ hoằng huân cũng rất coi trọng diễn tập lần này, là quân nhân thời bình, mỗi một lần diễn tập, mỗi một lần đối kháng, cũng như chiến tranh thực sựu, anh chưa bao giờ coi thường. Dù cho đối thủ mạnh hay yếu.
Hạ hoằng huân không phải người lâm trận mới mài gươm. Anh cũng chỉ muốn để các chiến sĩ thể nghiệm chút áp lực trước cuộc diễn tập cường độ cao, giống như lúc anh phát biểu ở sáng sớm ngày thứ hai sau khi trở về đơn vị: "Không áp lực, mọi người sẽ lơ là!"
Đều nói tấm gương thực tiễn lớn cương lĩnh xa hơn. Trong lúc huấn luyện cường độ cao, thân là boss của doanh trại trinh sát - đồng chí hạ hoằng huân trừ bỏ phải gánh vác trọng trách chỉ huy toàn cục, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi luôn luôn xuất hiện tại sân huấn luyện. Anh cùng với các chiến sĩ cùng bước chiến hào, nhảy qua tường, leo thang mây, ngay cả võ trang 400m chướng ngại tốn rất nhiều thể lực, anh cũng tham gia.
"Nằm xuống. . . . . . Bò thấp. . . . . ."
Nghe được khẩu lệnh, các chiến sĩ lưu loát nằm rạp trên mặt đất, đã bò nửa ngày không đứng lên, hai đầu gối hai cùi chỏ đã mài ra máu, nhưng vẫn ngẩng đầu. Đây chính là khí thế quân nhân, cho dù ngã xuống đất, cũng không thể cúi đầu trước kẻ địch.
Mồ hôi chảy theo gương mặt xuống, tứ chi hạ hoằng huân dán chặt trên mặt đất, động tác giống như con thằn lằn, anh là người đầu tiên về đích, anh không để ý vết thương trên cánh tay do bị đá vụn cứa vào, cao giọng nói: "Lính Trinh sát nhận được danh hiệu Vua Chiến Địa, phải trải qua huấn luyện gian khổ ở cường độ cao. Mọi người là quân nhân, sao lại giống như con rùa đen? Chậm rì rì chờ tôi đá mấy người đến đích à?"
Ở trong doanh, anh là lãnh đạo, thủ trưởng, tồn tại giống như tấm bảng chỉ đường, nắm giữ số mạng tất cả chiến sĩ trong doanh trại trinh sát. Đương nhiên sẽ không để lộ ra phần dịu dàng, dễ dãi.
Binh lính biết rõ Doanh trưởng không thật sự mắng bọn họ, mà đang khuyến khích họ. Bọn họ cắn chặt răng, dùng tất cả sức lực, nhanh chóng bò đến điểm cuối.
Nói thật, cũng ít khi thấy Doanh trưởng trên sân huấn luyện, nhưng hạ hoằng huân tuyệt đối là ngoại lệ. Dùng lời Dịch Lý Minh mà nói: "Lúc nào mà không tìm được đồng chí hạ hoằng huân, trực tiếp đến sân huấn luyện, đảm bảo tóm gọn."
Kết thúc cả ngày huấn luyện, các chiến sĩ mệt mỏi say đòn cũng đã đi tắm rồi ngủ, hạ hoằng huân vẫn còn đang ở phòng làm việc. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính, ngón tay nhanh chóng gõ trên bàn phím, đang bố trí hạng mục quan trọng nhất trong lúc diễn tập—— công việc hành quân 7 ngày 7 đêm trong địa hình phức tạp dài mấy trăm cây số.
Uống nước lại nhớ tới di động đang "Nghỉ phép" trong ngăn, do dự có nên gọi cho Mục Khả hay không, nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ mười phút rồi, anh cau mày, vừa nói: "Chắc ngủ rồi" vừa mở máy.
Đang ngủ say bị chuông điện thoại di động thức tỉnh, Mục Khả mơ mơ màng màng nghĩ là Hướng Vi, lấy điện thoại di động ra cũng không thèm nhìn mà tắt luôn, sau đó bịt kín chăn ngủ tiếp.
Ước chừng qua ba mươi giây, điện thoại di động vang lên lần nữa, làm cho cô không ngủ được. Mục Khả bình tĩnh nhận điện thoại, từ từ nhắm hai mắt nói: "Có phải cậu cảm thấy quấy rầy mình mãi thành thói quen rồi hay không hả ? Hướng đại tiểu thư, cầu xin cậu đừng quấy rầy mình, mình sắp chết rồi."
Bên kia yên lặng. Sau một lúc lâu, truyền đến giọng nam trầm thấp từ tính: "Là tôi."
"À?" Trong nháy mắt đầu Mục Khả chập mạnh, mở mắt như bị điện giật, chờ lúc phản ứng lại thì cả người đã chui vào trong chăn giống như con rùa nhỏ chui vào trong mai, hạ giọng nói: "Khuya khoắt gọi điện thoại dọa người à?"
Nghe được cô cố ý đè thấp thanh âm, hạ hoằng huân khống chế không được nở nụ cười, anh hỏi: "Đã ngủ chưa?"
Mục Khả tức giận nhả ra ba chữ: "Đang ngủ đây!" Nghĩ tới "Thù" mấy ngày anh tắt