Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.
sử dụng dùng từ quân sự.
Hạ Hoằng Huân cười, căn dặn cô: "Ăn nhiều cơm một chút, đừng quá kén ăn. Gầy còn da bọc xương, sẽ làm tôi đau lòng đấy. . . . . ."
Không phải chứ? Cả việc cô kén ăn anh cũng biết. Sao có thể bị phát hiện đây? Anh còn…còn nói? Còn chưa từng thực sự ôm nhau, sao cảm nhận được siêu vậy?
Cho đến khi cúp điện thoại, Mục Khả vẫn nhíu chặt chân mày.
Mấy ngày kế tiếp Mục Khả không có gặp Hạ Hoằng Huân, thậm chí cũng không nhận được điện thoại của anh, nhiều lần vào lúc nghỉ ngơi buổi trưa cô muốn chủ động gọi điện thoại cho anh, nhưng lại không biết nói gì.
Hướng Vi thấy cô ngồi ở trên giường cứ cầm điện thoại không nói lời nào, đưa tay quơ quơ ở trước mắt cô: "Hoàn hồn đi, cô giáo Mục. Muốn gọi điện thoại thì gọi đi, không có ai cười cậu đâu, do dự làm gì. . . . . ."
Mục Khả ném điện thoại di động lên chăn, miễn cưỡng nằm ở trên giường nhắc nhở cô: "Tranh thủ phiên dịch tư liệu của cậu đi, thật là đồng tình với ông chủ của cậu, sao có thể mời một nhân viên không có trách nhiệm như cậu hả?"
"Sao lại không có trách nhiệm? Mình rất chuyên nghiệp, công việc và giải trí không bài trừ lẫn nhau." Hướng Vi ôm tài liệu dựa nghiêng vào đầu giường, than phiền nói: "Ngày mai mình đi rồi, phải đem hợp đồng phiên dịch xong đi giao, hiệu trưởng cũng ra thông điệp cuối cùng với mình, nói mình không học vấn không nghề nghiệp thì cắt đứt quan hệ cha con với mình."
Mục Khả giơ đôi chân cân xứng vui thích quẫy đạp trong không khí, "Rốt cuộc có thể trả lại giường cho mình rồi, thật tốt quá, hay là ngay tối nay cậu trở về nhà đi?"
"Cái đồ không có tính người!"
Hướng Vi dùng sức véo lên chân cô một cái, tiếc rẻ nói: "Đợt huấn luyện bỏ đi này thật đáng ghét, mình còn chưa có cơ hội kết nối liên lạc với Doanh trưởng Hạ."
Mục Khả khó hiểu: "Cậu và anh ta liên lạc cái gì?"
"Bảo anh ấy mời mình ăn cơm thôi!"
"Giải Phóng Quân là giai cấp vô sản."
"Mình mặc kệ anh ta có vô sản hay không, là bạn trai cậu thì phải mời. Mình còn phải cảnh cáo anh ta, có ý không tốt với cậu, mình sẽ cùng với thần tượng của mình chỉnh anh ta. Aizzz, hay là bây giờ mình cứ gọi một cuộc điện thoại cho anh ta được không?"
Hướng Vi là một người nghe tiếng gió đoán trời mưa, không đợi Mục Khả ngăn cản, đã cầm điện thoại di động của cô lên thành thạo ấn vào trong address book tìm số của Hạ Hoằng Huân, lưu loát bắt đầu gọi.
Kết quả, đối phương tắt máy.
Giữa trưa ngày thứ hai Mục Khả gọi lại lần nữa, vẫn tắt máy. Cho đến tận buổi tối, cũng vẫn chưa mở máy.
Hạnh phúc đường dây riêng
Ngày không có hạ hoằng huân, trái đất vẫn quay, Mục Khả vẫn huấn luyện như trước. Chỉ là, sau khi Hướng Vi rời khỏi căn cứ cuộc sống trở nên khô khan, buồn tẻ, rất nặng nề. Mục Khả cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, cô nhất định trong lúc bình tĩnh sẽ điên mất.
Hách Nghĩa Thành từ lần cô nổi giận thì không gọi điện thoại đến nữa, Mục Khả biết anh đối tốt với mình, quyết định giải hòa trước. Tìm số điện thoại của anh rồi bấm gọi, điện thoại di động vang lên hai tiếng thì anh liền nghe, giọng nói không che giấu được đắc ý: "Cô giáo Mục rốt cuộc nhớ tới anh rồi?"
Cũng biết anh sẽ không tức giận thật. Mục Khả nói: "Quan tâm quan tâm anh, tránh cho anh nói em không có lương tâm."
Hách Nghĩa Thành cười: "Lại còn làm dáng! Huấn luyện quân sự gần kết thúc rồi phải không? Bị dạy dỗ thế nào? Nội vụ đạt tiêu chuẩn chưa?"
Mục Khả ha ha cười: "Nếu mỗi ngày em đều được huấn luyện như các anh, không chừng sẽ trở thành “Thần Súng”."
"Thôi đi, Thần Súng bọn anh thấy em cũng phải té xỉu."
Mục Khả xùy một tiếng, rất biết điều nói: "Biết, đây chính là chênh lệch."
Hách nghĩa thành "Khen ngợi" nói: "Tạm được, không đến nỗi ngốc lắm." Nhớ tới Chủ nhật mình phải đi ra ngoài làm việc, anh hỏi: "Chủ nhật anh đi đón em, cùng anh đi chơi một ngày đi." Trên thực tế là muốn đưa cô về nhà ăn cơm, Mục Khải Minh gọi cho anh không dưới một lần.
Mục Khả quả quyết cự tuyệt: "Không đi! Chỗ anh có cái gì chơi, ngoài đàn ông vẫn là đàn ông."
"Đối với bọn em mà nói, đàn ông không phải cực kỳ có sức hút sao?"
Mục Khả phản bác: "Thành phần lực hút chẳng qua cũng chỉ là carbohydrate mà thôi, kết cấu phần tử còn chờ nghiên cứu, có gì khác sao?"
Hách nghĩa thành nghe vậy sang sảng cười, cười đủ rồi, anh dung giọng nói ôn hòa nói: "Khả Khả, lâu rồi em không về nhà, Chủ nhật về ăn một bữa cơm, được không?"
Nụ cười Mục Khả cứng đờ, cô yên lặng, nói: "Chờ huấn luyện quân sự kết thúc đã, Chủ nhật không được nghỉ, không về được." Đối với thương yêu của hách nghĩa thành, từ trước đến giờ Mục Khả không đành lòng cự tuyệt.
Biết cô nói như vậy đã là nhượng bộ rất lớn, hách nghĩa thành đương nhiên sẽ không miễn cưỡng nữa, dặn dò: "Ngày mai lúc bắn bia chú ý an toàn, không muốn cầm súng thì cứ nói không dám, dù sao cũng không kiểm tra đánh giá, không cần thiết."
Mục Khả đồng ý: "Biết, em sẽ cẩn thận."
Cúp điện thoại, Mục Khả nằm trên giường lăn qua lộn lại