Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
máy, cô nhỏ giọng oán hận nói: "Sao anh luôn tắt máy? Điện thoại để làm cảnh à, lúc cần tìm thì làm thế nào?"
Hạ hoằng huân thả lỏng ngồi ở trên ghế, rất kiên nhẫn giải thích: "Ở đơn vị, giao thông dựa vào đi, truyền tin dựa vào hét. Em cho rằng giống như trường học bọn em tìm người thì cầm di động lên thì thầm ‘Tìm giáo viên A, xin hỏi có ở đó không?’ Lúc tôi tìm người chỉ cần hét một tiếng ‘ Mọi người chết ở đâu rồi ’ bọn họ lập tức đến."
Mục Khả nằm trong chăn cười khanh khách, lại sợ đánh thức Tô Điềm m, cô che điện thoại di động nói: "Vậy tin nhắn em gửi thì sao? Cũng chìm xuống biển rồi hả?"
"Em gửi tin nhắn cho tôi à?" Hạ hoằng huân rất kinh ngạc, không nghĩ tới vật nhỏ lại rất rất chủ động, anh cười nói: "Về sau nếu có việc trực tiếp gọi điện thoại, tôi cũng không đọc tin nhắn." Đừng nói tin nhắn, ngay cả di động anh bình thường cũng không quen mang theo, có chuyện đều gọi quân tuyến.
Mục Khả nói: "Anh là người cổ đại à? Thành quả xã hội tiến bộ bị anh đạp hỏng rồi."
Không để ý phê bình của cô, hạ hoằng huân hỏi: "Hai ngày nay không có gây họa chứ? Dựa theo kế hoạch buổi sáng ngày mai các chiến sĩ sẽ cho bọn em tiến hành biểu diễn biểu thị, buổi chiều là huấn luyện bắn bia một chọi một, em làm được không?"
Mục Khả nghe thế uất ức oán trách: "Nói anh huấn luyện bọn em như bộ đội đặc chủng anh còn không thừa nhận, lại còn muốn bắn bia, em sẽ hy sinh cho mà xem."
"Bao nhiêu trường học xin huấn luyện bắn bia cũng bị từ chối, ngươi không cảm thấy vinh hạnh sao? Đồng chí nhỏ, cần tiếp tục đề cao giác ngộ."
"Đi rèn luyện lính Trinh sát của anh đi, chờ em bắn thủng bia của anh, cho anh đẹp mặt!"
Hạ hoằng huân sửa cô: "Nói chuyện không cần có tính công kích."
Mục Khả cãi lại: "Sớm muộn gì cũng để cho anh lãnh giáo lực sát thương của em."
"Tôi không sợ lực sát thương của em, tôi lo lắng mặt của em."
"Mặt thế nào?"
Anh nói: "Ngày mai lúc bắn bia cầm cái nồi bảo vệ gương mặt."
"Đồng chí Giải Phóng Quân, em bắn bia, không phải bia đập mặt em!"
. . . . . .
Cuộc trò chuyện với người yêu kết thúc trong khẩu chiến, Mục Khả gối lên câu nói: "Đồng chí nhỏ, tôi xem trọng em!" mà ngủ thật say.
Ngày hôm sau, huấn luyện bắn bia đúng hạn tới, Mục Khả đứng trong đội ngũ tập hợp, có vẻ vô cùng có tinh thần.
Cuộc đọ sức ở sân tập bắn
Vì để học viên có đầy đủ thời gian tiến hành bắn bia một chọi một, chứ không phải hình thức hóa chạy lướt qua sân, Hạ Hoằng Huân trước đó đã sửa đổi kế hoạch lại từ đầu, điều chỉnh lại khóa huấn luyện hàng ngày của từng chiến sĩ trong trụ sở huấn luyện, vừa không ảnh hưởng đến tình hình huấn luyện thường ngày lại thuận tiện hoàn thành quá trình thao diễn, đồng thời mở rộng thời gian tập bắn cho tất cả lớp học, nhóm học viên đầu tiên tập bắn do Viên Soái dẫn dắt huấn luyện.
Theo sự hướng dẫn của giáo quan đi tới sân bắn, huấn luyện viên phụ trách trong sân bắn giải thích cho nhóm học viên về những điểm mấu chốt và yêu cầu trong việc tập bắn, cuối cùng vẫn không quên dùng vẻ mặt nghiêm túc bổ sung 1 câu: "Súng, là sinh mạng quan trọng nhất của quân nhân!"
Các bạn học vô cùng phấn khởi, nhất là nam sinh. Khang Bác kích động đến có chút không nhẫn nại được, báo cáo cũng không gọi, lớn tiếng hỏi: "Huấn luyện viên, vậy sinh mệnh thứ hai của quân nhân là cái gì?"
Sau khi đi vào sân tập bắn, Viên Soái đã thu lại bớt thái độ bất cần đời liếc xéo Khang Bác một cái, giống như phê bình cậu hỏi vấn đề thật không có trình độ, hỏi ngược lại: "Cậu cảm thấy thế nào?"
Tô Điềm m bất đắc dĩ, cẩn thận từng li từng tí nằm xuống, vẫn không quên kéo kéo vạt áo trước đồ rằn ri, oán trách nói: "Nhiều bia như vậy, tôi bắn cái nào đây?"
Viên Soái gài khẩu súng xong, tức giận nói: "Thích bắn cái nào thì bắn cái đó, tùy cô cao hứng."
Vẻ mặt Tô Điềm m mê mang: "Không bắn trúng cái nào hết thì phải làm sao hả. . . . . .?"
Không đợi Viên Soái lên tiếng, Mục Khả xếp phía sau bị giày vò đến mất đi tính nhẫn nại, chạy tới thọc ngang lưng Tô Điềm m một cái, nhỏ giọng nói: "Đừng làm mất thể diện, không ai quan tâm những nhân sĩ tư thế nghiệp dư như chúng ta, tranh thủ bắn đi, không tin thành tích của cậu kém hơn mình." Trời quá nóng, cô sắp bị đốt chết rồi, thật sợ Tô đại tiểu thư tiếp tục lề mề thì lát nữa không cần giả bộ vẫn có thể té xỉu.
Tô Điềm m hỏi: "Thành tích của cậu là gì?"
Mục Khả bình tĩnh mà đáp: "Mười phát, chín vòng!"
"Hử?" Viên Soái chợt ngẩng đầu lên không thể tin nhìn cô, cảm thấy người nho tử không biết dạy không phải là Khang Bác, mà là cô giáo Mục Khả bác học, lau mồ hôi trên trán, anh nói: "Cô lập Guinness kỷ lục thế giới à? Tỉ lệ ra ngoài bia rất thấp mà." Gặp qua thành tích kém, chưa từng thấy qua kém như vậy.
Tô Điềm m cười ha ha, "Khó trách hôm nay tập bắn cậu không lo lắng chút nào, thì ra là đã biết trước."
Mục Khả ngây ngốc cười: "Có thành tích chín điểm làm đệm mình lo lắng cái gì."
Lúc này mới biết tại sao đồng chí Hạ Hoằng Huân lại