Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341977

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.

nổi.
Đang chuẩn bị cúp điện thoại trong nháy mắt, Mục Khả gọi anh: "Hạ Hoằng Huân?"
Anh hỏi: "Còn chuyện gì sao?"
Mục Khả yên lặng mấy giây, dường như đang lựa lời, sau nhỏ giọng hỏi anh: "Chuyện ở đơn vị đã xong chưa? Chừng nào anh mới về?"
Nghe vậy, anh cười trêu chọc cô: "Sao rồi, nhớ tôi à? Còn hai ngày nữa, chờ đến lúc bọn em đi dã ngoại sinh tồn mới có thể trở về."
Có lẽ đã có chuẩn bị, cho nên cũng chưa tới nỗi thất vọng, ngược lại cảm thấy yên tâm, Mục Khả rúc vào trong chăn nằm xuống, từ từ nhắm hai mắt nói: "Vậy em ngủ đây, anh cũng đi nghỉ sớm một chút."
Đợi cô cúp trước, Hạ Hoằng Huân mới phát giác được có chỗ không đúng lắm, Mục Khả an tĩnh khác hẳn với bình thường chợt khiến cho anh có chút lo lắng. Vò vò tóc, anh cầm điện thoại gọi lại, nhưng cô đã tắt máy.
Mục Khả không tham gia ngày huấn luyện hôm sau, giống như ngày này bốn năm trước, cô xin nghỉ.
Dưới tình huống gọi điện thoại cho cô cô lại không nghe, nhớ nhung một buổi tối, Hạ Hoằng Huân rút thời gian trở về căn cứ, không thấy bóng dáng quen thuộc ở trong sân huấn luyện, thừa dịp nghỉ giữa giờ, gọi Viên Soái vào phòng làm việc, thế mới biết chiều hôm qua Mục Khả xin nghỉ.
"Xin nghỉ? Có nói nguyên nhân không?" Hạ Hoằng Huân rất bất ngờ.
"Chưa nói. Không phải trực tiếp xin với tôi, là giáo vụ đại học C gọi điện thoại tới, cho phép cô ấy không cần tham gia hai ngày huấn luyện tới."
"Ngày mai cũng xin nghỉ rồi?"
"Vâng"
Hiển nhiên, tối hôm qua Mục Khả có lời muốn nói với anh, nhưng anh lại không kịp thời phát hiện sự khác thường của cô, nghĩ kĩ một chút có thể phát hiện, tâm tình của cô rất sa sút. Vuốt vuốt mi tâm, Hạ Hoằng Huân có dự cảm xấu.
Viên Soái thấy kỳ quái: "Doanh trưởng, xảy ra chuyện gì?"
Hạ Hoằng Huân hỏi: "Mấy ngày huấn luyện vừa rồi cô ấy có biểu hiện gì khác thường không?"
Vẻ mặt Viên Soái mơ hồ, không hiểu hỏi: "Anh nói Mục Khả?"
"Nói nhảm." Hạ Hoằng Huân liếc xéo anh một cái.
Thấy Doanh trưởng nóng nảy, Viên Soái vội nói: "Không có gì khác thường, nhưng, hai ngày nay dường như không thích nói chuyện, cũng không cười."
Hạ Hoằng Huân bật thốt lên: "Sao không báo cáo?"
Viên Soái sửng sốt một chút, không xác định hỏi: "Cái này cũng cần báo cáo sao?"
Tình báo từ miệng Viên Soái chẳng có chút giá trị sử dụng nào cả, Hạ Hoằng Huân sau khi chờ anh rời đi lại gọi cho Mục Khả, lúc này mở máy, nhưng người nghe điện thoại cũng không phải là cô.
Giọng nói của Hách nghĩa thành rất trầm, trong giọng nói tràn đầy nghi ngờ, anh hỏi: "Sao lại là anh?" Thấy trên màn hình hiện lên tên Hạ Hoằng Huân thì anh xoay người ngắm nhìn bóng dáng đơn bạc đứng ở phía xa, lông mày nhíu chặt.
Không giải thích gì, Hạ Hoằng Huân trực tiếp hỏi: "Cô ấy đâu?"
Hách nghĩa thành mặc đồ thường đứng dưới bóng cây, ánh mặt trời loang lổ xuyên thấu qua khe hở giữa tán lá cây chiếu xuống nét mặt phức tạp trên mặt anh, anh trầm giọng nói: "Bây giờ con bé không tiện nghe điện thoại, hoặc là anh đợi cô ấy trở về gặp anh, hoặc là có chuyện trước hết nói với tôi."
Bằng trực giác Hạ Hoằng Huân biết nhất định là đã xảy ra chuyện gì, anh đứng dậy bước đi thong thả tới phía trước cửa sổ, hỏi: "Bây giờ cô ấy thế nào?"
"Cảm ơn đã quan tâm. Tối mai tôi sẽ đưa con bé trở về trụ sở huấn luyện, đến lúc đó anh có thể tự mình hỏi." Nói xong, cúp điện thoại.
Hạ Hoằng Huân không gọi lại, anh đoán hai ngày nay Mục Khả sẽ không nhận điện thoại của anh. Một mình tỉnh táo một lát, anh quyết định gọi điện thoại cho Mục Nham hỏi một chút, không ngờ cuộc gọi của Dịch Lý Minh lại đến trước, bảo anh lập tức trở về đơn vị.






Một buồn cùng một vui
Một chiếc xe việt dã ầm vang rồi dừng lại, Hạ Hoằng Huân nhanh nhẹn nhảy xuống đi thẳng đến văn phòng làm việc, Dịch Lý Minh cùng Trần Vệ Đông cũng đang ở đây.
Thuận tay cởi chiếc mũ quân đội đặt ở trên bàn, anh trầm mặt hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Không đợi cho Dịch Lý Minh mở lời, Trần Vệ Đông đã đứng lên: "Doanh trưởng, là lỗi của tôi."
Hạ Hoằng Huân nhìn anh, lạnh giọng nói: "Tôi hỏi chuyện gì xảy ra! Không phải nghe cậu nhận lỗi."
"Viết kiểm điểm có ích lợi gì!" Lửa giận của Hạ Hoằng Huân rốt cục không kìm nén được, anh gầm lên: "Ông đây muốn đập chết cậu!"
Thấy Hạ Hoằng Huân bức xúc như muốn lật tung bàn, Dịch Lý Minh đành đứng ra, nói với Trần Vệ Đông: "Cậu đi về trước đi, quay trở về thông báo cho đoàn cậu quyết định.”
"Bản kiểm điểm năm nghìn chữ, viết không sâu sắc viết lại!" Hạ Hoằng Huân đá văng chiếc ghế dựa ngồi xuống, quát mắng Dịch Lý Minh: "Thêm một tuần cấm túc!"
Dịch Lý Minh biết rõ Lão Đại lúc này là phát hỏa thật, không dám phản bác thẳng mặt, phất phất tay với Trần Vệ Minh ý bảo cậu ta đi trước.
Chờ Trần Vệ Đông đi khỏi, Dịch Lý Minh rót chén nước đặt trước mặt Hạ Hoằng Huân, không nhanh không chậm nói: "Biểu hiện trước đó vẫn cực kì xuất sắc, là người chỉ huy, cái ý nghĩ riêng của Trần Vệ Đông đã chuyển biến theo hướng tư duy tổng hợp.”
"Nói dóc! Cho


XtGem Forum catalog