Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.

dù lúc trước biểu hiện rất khá, nhưng lúc sau lại thất bại thảm hại thì có tác dụng gì." Hạ Hoằng Huân bưng cốc lên uống một hớp lớn, nóng đến mức giận dữ giẫm chân: "Cậu định ám sát tôi đấy à!"
Dịch Lý Minh tươi cười nhanh chóng giải thích: "Không nghĩ tới lại nóng như vậy, thật xin lỗi."
Hạ Hoằng Huân liếc mắt một cái lườm Dịch Lý Minh: "Cậu cố ý."
Hai người hợp tác với nhau đã nhiều năm, Dịch Lý Minh đương nhiên hiểu tính tình Hạ Hoằng Huân nóng nảy, anh thở dài nói: "Bây giờ cậu có tức giận cũng vô dụng, dù sao cũng đã thua."
"Đúng là sỉ nhục!" Tức giận dường như đã vượt quá giới hạn, Hạ Hoằng Huân đập bàn một cái thật mạnh, mặt bàn rung lên làm mấy cái chén nhảy dựng lên.
Kết quả như vậy, đối với đoàn 532, đối với Doanh Trinh sát thiết giáp, đúng là sỉ nhục.
Hạ Hoằng Huân nhắm mắt rồi lại mở ra, hỏi: " Lúc cậu ta hạ lệnh nổ cửa khoang còn lại bao nhiêu thời gian?"
"5 giây!"
"Tình huống bên Chiến Nghị lúc ấy thế nào?"
"Chiến Nghị ở bên trong khoang cũng không biết Trần Vệ Đông bên ngoài hạ lệnh cho nổ cửa khoang, cậu ta không dừng hành động, sau nghe Lưu Bân nói là cửa khoang nổ tung đúng lúc mật mã được phá giải." Dịch Lý Minh lúc ấy nghe xong cũng hận chỉ muốn lập tức bắn chết Trần Vệ Đông.
Văn phòng yên tĩnh.
Thật lâu sau, Hạ Hoằng Huân tỉnh táo lại, giọng noi trầm thấp: "Mặc dù chỉ là diễn tập, nếu là tôi, chắc tôi cũng sẽ cho... nổ."
Dịch Lý Minh nhìn Hạ Hoằng Huân không nói gì.
Hạ Hoằng Huân đứng dậy, bước chân nặng nề lại mạnh mẽ, sau đó bình tĩnh nói: "Tôi đi tìm đội trưởng, không thể để cho cậu ta gánh phạt một mình, năm nay cậu ta đang có cơ hội lên chức Liên phó!”
Thấy Hạ Hoằng Huân đội mũ chuẩn bị đi ra cửa, Dịch Lý Minh đuổi theo: "Tôi với cậu cùng đi."
Tính tình Đội trưởng Lục Trạm Minh lại càng nóng nảy hơn, nhận được điện thoại của sư bộ, biết kết quả luận võ xong liền nghiến răng nghiến lợi đi đi lại lại ở trong phòng, Chính ủy Ninh An Lỗi căn bản khuyên không được.
Hạ Hoằng Huân đến đúng lúc đội trưởng vẫn đang nổi nóng, cho nên khi anh nói hộ Trần Vệ Đông thì Lục Trạm Minh hận không thể cách chức anh, chỉ vào anh mà quát: "Cậu nói không xử phạt cậu ta là sao? Tôi đây sẽ xử phạt cậu!"
Hạ Hoằng Huân đứng thẳng, đáp lại còn dứt khoát hơn cả khi cầu xin vừa rồi "Không thành vấn đề."
Dịch Lý Minh sợ đội trưởng thật sự xử phạt Hạ Hoằng Huân, vội nói: "Đội trưởng, binh là do tôi dẫn đi, nếu xử phạt thì phạt tôi mới đúng."
"Lúc này các cậu còn phát huy tinh thần đồng đội phải không? Được, các cậu đi đi! Không hổ là hợp tác hoàng kim." Lục Trạm Minh tức giận thật sự, nhân tiện cầm văn kiện trên mặt bàn ném xuống không thèm để ý đến nét mặt ôn hoà nhã nhặn của Hạ Hoằng Huân, ông lấy điếu thuốc ra đốt, hung hăng rít hai cái.
Một lúc lâu không có ai lên tiếng, lúc sau, rốt cục Ninh An Lỗi mở miệng: "Trần Vệ Đông làm vậy tôi có thể hiểu được, cậu ta chỉ không muốn chiến hữu hy sinh. Nhưng nếu đây là chiến tranh thật sự, quyết định này của cậu ta sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện, dẫn đến quân ta thất bại. Cho nên nhất định phải xử phạt!”
"Chính ủy." Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân nghiêm túc tiếp lời: "Sau trận diễn tập này, Trần Vệ Đông có trong danh sách nhân viên dự bị của chúng ta, nếu cậu ta có thể lập công chuộc tội, có thể không xử phạt cậu ta được không?"
Ninh An Lỗi liếc mắt nhìn Lục Trạm Minh, lui một bước rồi nói: "Có thể."
Hạ Hoằng Huân thở phào nhẹ nhõm, anh cung kính chào theo tiêu chuẩn nghi thức quân đội: "Cám ơn Đội trưởng, cám ơn Chính ủy."
Lục Trạm Minh nhìn Hạ Hoằng Huân, tức giận nói: "Cậu là đại doanh trưởng lại đi bao che khuyết điểm cho thuộc cấp. Nếu trong lần diễn tập này Trần Vệ Đông gây ra bất cứ lỗi lầm gì, tôi sẽ hỏi tội cậu!”.
Hạ Hoằng Huân cười, vẫn là câu kia: "Không thành vấn đề."
Từ văn phòng của đội trưởng đi ra, Hạ Hoằng Huân nghĩ đến một việc, nói với Ninh An Lỗi: "Chính ủy, sau này anh không phải nghĩ chuyện giới thiệu bạn gái cho tôi."
Ninh An Lỗi thật bất ngờ, mắt nhìn Dịch Lý Minh, điềm đạm cười hỏi: "Sao thể, có đối tượng rồi hả?"
Hiếm khi Hạ Hoằng Huân ngại ngùng, chỉ mỉm cười chứ không nói chuyện.
"Tốt, thằng nhóc như cậu, phái cậu đi huấn luyện quân sự, thật sự đúng là sai lầm của tôi." Ninh An Lỗi giả vờ tức giận nói: "Xem ra lúc này không xử phạt cậu thì không được."
Nghĩ đến khuôn mặt ngây thơ tươi cười của Mục Khả, Hạ Hoằng Huân thản nhiên nói ra bốn chữ: "Không thành vấn đề."
Dịch Lý Minh thấy tình huống buồn cười như vậy liền thỉnh cầu: "Chính ủy, anh xem đồng chí Hạ Hoằng Huân đã đi vào hàng ngũ hôn nhân khó khăn, tạm tha cậu ta đi."
Ninh An Lỗi liền phê bình: "Chính trị viên cậu thật biết cách giúp đỡ cậu ta làm nhiệm vụ, cùng chiến tuyến với cậu ta từ lúc nào thế hả.”
Dịch Lý Minh trái lại vui vẻ: "Anh ta là Doanh trưởng đáy, là số 1 của doanh trại trinh sát, tôi với anh ta cùng một chiến tuyến, chắc chắn cũng phải phạm sai lầm cùng nhau."
"Được rồi, xem thái độ nhận sai của cậu cũng không tồi, lần này sẽ không xử phạt các cậu." Ninh An Lỗi cũng cười, hu


XtGem Forum catalog