Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2035 lượt.

Huân nghiêm túc hỏi: "Bọn họ nói gì với em rồi hả ?"
"Không hài lòng anh chứ sao. Nói có anh hay không có anh cũng thế." Mục Khả chu miệng, có chút uất ức gọi một tiếng: "Hạ Hoằng Huân!"
Đây là lần đầu Mục Khả làm nũng gọi tên anh như vậy, Hạ Hoằng Huân mềm giọng, anh hỏi: "Sao vậy?"
Mục Khả khịt khịt mũi, rất nhỏ giọng nói: "Không sao cả."
"Đừng làm cho tôi lo lắng!" Hạ Hoằng Huân lấy thuốc lá từ trong ngăn kéo ra, suy nghĩ một chút lại bỏ vào: "Rốt cuộc bọn họ đã nói gì? Không thích em với tôi ở bên nhau?"
Mục Khả ừ một tiếng, ngay sau đó nghe thấy đầu kia điện thoại vang lên tiếng tích, cô gấp gáp hỏi: "Anh làm gì đấy?"
Giọng Hạ Hoằng Huân rất bình tĩnh: "Không làm gì. Không cẩn thận đụng vào làm cái ly rơi xuống đất." Suy nghĩ một chút, anh nói: "Thật ra thì thái độ của bọn họ như thế nào không quan trọng, quan trọng là em."
Mục Khả đá bóng lại cho anh, cô nói: "Em thì không sao, phải xem anh thế nào."
Xem anh có tốt với em không. Đây là điều duy nhất Mục Khả quan tâm.
Hạ Hoằng Huân cười: "Đã hiểu!" Nghĩ sắp đến lễ quốc khánh, anh nói: "11 sắp tới nghỉ dài hạn rồi, tới chỗ tôi ở mấy ngày đi, rất nhớ em."
"Vậy anh tới đón em, em sợ không tìm được."
"Tiểu quỷ nhát gan, thành phố A lớn như vậy, còn có thể lạc sao?"
"Người ta chưa đi bao giờ, vắng vẻ như vậy, anh không lo lắng à?"
"Đặt em ở hậu phương tôi mới lo lắng!"
/
Có lẽ là về nhà làm tâm tình Mục Khả không tốt, cũng có lẽ là có chút lệ thuộc vào Hạ Hoằng Huân, đêm nay bất lực mà mâu thuẫn nên cô cực kỳ dính anh. Hạ Hoằng Huân nói muốn cúp điện thoại mấy lần cô đều không chịu, cuối cùng còn ức khuất muốn khóc, làm cho đại doanh trưởng Hạ vừa vui vẻ vừa lo lắng, dụ dỗ cô nói: "Sao lại thích khóc như vậy, khóc mắt sẽ sưng lên. Nàng dâu xấu như vậy ngoài tôi ra chắc chẳng có ai cần rồi. Ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung. Nhớ, mọi việc đều có tôi. Còn có, đưa cho em ba câu. 1, không cần lo lắng vì mấy chuyện nhỏ nhặt. 2, tất cả mọi chuyện đều là chuyện nhỏ. 3, Nếu chẳng may gặp phải chuyện lớn, đừng hoảng hốt, xin làm theo câu thứ 2."
Ba định luật mọi chuyện vô lo làm Mục Khả nín khóc mỉm cười. Cô cảm thấy đồng chí Trung tá thực hiện cuộc cách mạng ‘chủ nghĩa tinh thần lạc quan’ là tốt, nhưng dễ để cho cô có nếp nhăn.






Để cho mình được vui vẻ
Trải qua thử thách của năm tháng, trên người Hạ Hoằng Huân tản ra hơi thở có thể khiến người khác an tâm, ngay cả giọng nói trầm ấm cũng như hạ cổ người ta, khiến Mục Khả không thể kiềm chế mà bị cuốn hút, thậm chí còn thổ lộ hết. Hạ Hoằng Huân hỏi cô buổi tối có phải trở về nhà hay không, hay trở về khí túc xá, Mục Khả rốt cuộc lấy hết dũng khí đem chuyện đã giấu trong lòng hai chục năm nay tâm sự.
Giọng nói của cô buồn buồn, không còn trong trẻo như thường ngày: "Em ghét trở về, ghét cùng bọn họ giống như người một nhà, ngồi chung một chỗ ăn cơm, mỗi lần như vậy em đều có cảm giác không tiêu hóa nổi. Em cảm thấy nói với họ một câu thôi cũng đã có lỗi với mẹ em."
Một đứa bé năm tuổi, trí nhớ tương đối có hạn. Sự che chở cùng thương yêu của Hách Xảo Mai đã khắc sâu trong lòng của Mục Khả bé nhỏ, thiếu sót tình thương của cha, Mục Khải Minh vĩnh viễn không thể bù đắp đủ.
Nhận ra tâm trạng của Mục Khả đang xấu dần, Hạ Hoằng Huân đau lòng nhẹ nhàng trách: "Nha đầu ngốc. . . . . ."
Đối với Hạ Hoằng Huân mà nói, chuyện nhà Mục Khả anh cảm thấy mình không nên tham dự, ít nhất bây giờ không nên. Về phần khúc mắc giữa cô và những người trong gia đình, nếu mười lăm năm ngay cả Hách Nghĩa Thành cũng không thể thay đổi được, anh không rằng mình có bản lĩnh cao cường để có thể gỡ bỏ. Vì vậy, thay vì khiến cô thêm đau lòng, không bằng đối xử chăm sóc cô thật tốt.
Mục Khả hỏi ngược lại: "Vậy trong lòng anh cũng có một chút suy nghĩ đen tối sao?"
Hạ Hoằng Huân thẳng thắn: "Có."
"Là cái gì?"
"Tốc chiến tốc thắng khiến em trở thành tài sản riêng của mình.”
". . . . . ."
"Được rồi, đừng sợ, tôi chỉ là mượn đề tài để nói chuyện của mình, nhắc nhở em là tôi có mục đích như vậy."
Mục Khả bắt đầu suy nghĩ, do dự một chút, cô ấp a ấp úng hỏi: "Anh, nói cho em biết, tại sao anh lại yêu em?"
Hạ Hoằng Huân cười khẽ: "Muốn biết? Chờ em tới trước mặt tôi sẽ nói cho em biết."
Mục Khả tức giận, uy hiếp nói: "Anh không nói em sẽ không tới.”
Anh liền nói lại: “Em không tới đừng mơ tôi nói cho em biết.”
“Muốn nói hay không thì tùy, em không thèm nghe nữa.”
“Vậy thì thật là hồ đồ, được thôi. Dù sao tôi cũng đã quen với kiểu cả ngày cứ mơ màng của em rồi…”
"Em mơ màng lúc nào?"
“Không mơ hồ sao không nghe hết khẩu lệnh của anh đã lấy tốc độ chạy trăm mét nước rút chạy đi hả?”
"Này, đó không phải là. . . . . ."
"Không phải là cái gì, chính là mơ hồ!" Hạ Hoằng Huân khẳng định.
Cuộc điện thoại này kéo dài thật lâu, cho đến khi Hạ Hoằng Huân đoán rằng Mục Khả đã ngủ thiếp đi, đến khi trong loa truyền đến tiếng thở rất đều, anh mới cúp máy. Nhìn về khoảng không đen kịt