Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342038

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.

trai chị, anh ấy nói anh ấy là anh rể em."
Trong khi Mục Thần đang đấu tranh với người nhà, Hạ Hoằng Huân gọi điện thoại tới, Mục Thần thấy điện thoại di động cô reo không ngừng liền nhận, điện thoại vừa thông cậu đã nói: "Ai vậy? Tìm chị em sao? Em là em trai chị ấy. Cha em cùng cậu đang nói chuyện, lát nữa anh gọi lại đi."
Thông qua Mục Nham, Hạ Hoằng Huân biết Mục Thần, anh rất bình tĩnh hỏi: "Là Mục Thần à?"
Rốt cuộc vẫn chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi, Mục Thần giật mình, hỏi: "Sao anh biết em tên Mục Thần? Chị em nói à? Anh là ai vậy?"
Đầu kia điện thoại Hạ Hoằng Huân tự động nâng thân phận lên một cấp, anh bình tĩnh nói: "Anh là anh rể em!"
"Anh, anh rể?" Mục Thần bị chấn động rồi, cậu ngốc nghếch nói: "Nhưng bà chị em chưa kết hôn mà?"
Hạ Hoằng Huân sang sảng cười, nghĩ thầm thật đúng là hai chị em, hợp thành một sứt chỉ. Anh vui vẻ tự giới thiệu mình: "Anh tên là Hạ Hoằng Huân, là bạn trai chị em, anh rể tương lai của em."
"Hả?" Mục Thần không tự chủ lên giọng, lại còn nói them một câu câu: "Bạn gái như bà chị em anh cũng dám cần à?"
Hạ Hoằng Huân ha ha cười, nhất thời thích cậu em rể chưa từng gặp mặt này. Vì vậy, hai người đàn ông một lớn một nhỏ này bắt đầu tán gẫu. Khi Mục Thần biết được anh rể tương lai lại là Doanh trưởng doanh trại trinh sát, cậu kích động, lập tức phản bội theo phe Hạ Hoằng Huân, vẻ mặt sùng bái nói: "Anh rể, lúc nào thì cho em đến đơn vị anh mở mang kiến thức."
Hạ Hoằng Huân bị hai tiếng "Anh rể" làm cho mở cờ trong bụng, anh cười nói: "Không thành vấn đề, 11 cùng chị em đến đây đi." Cuối cùng còn dụ dỗ nói: "Tới dẫn em đi xem xe tăng."
Mục Thần nhảy cẫng lên cao, hưng phấn kêu la: "Được được, dù phải bắt cóc em cũng phải trói chị em mang đi."
Rất sợ em vợ đối dùng vũ lực với Mục Khả, Hạ Hoằng Huân cười nhắc nhở: "Phải dùng tình để cảm hóa, không thể sử dụng võ lực. Chị em tay chân mảnh dẻ , không chịu nổi!"
Mục Thần cũng cười theo, cậu nói: "Anh rể, anh đối với chị thật tốt. Chỉ là có lẽ anh không hiểu chị ấy, không dùn võ lực rất khó thuần phục." Vì vậy, đồng chí nhỏ Mục Thần cứ thế mà bán mất bà chị nhà mình đi luôn.
Lại dám nghe điện thoại của cô! Mục Khả lao qua cướp lại di động, đồng thời lấy ra uy nghiêm của chị gái khiển trách: "Ai cho em nhận điện thoại của chị? Bộ dạng này của em mà đòi gia nhập quân ngũ, thi đậu trường quân đội cũng bị tống trở về. Đưa di động cho chị, có nghe thấy không, dám cãi lệnh, để cho anh rể em trừng trị em. . . . . ."
Lời vừa ra khỏi miệng, Mục Khả phát giác không đúng, cô quẫn đến đỏ cả mặt, vì che giấu lúng túng nhanh chóng ném gối đầu về phía Mục Thần, uy hiếp: "Chị đếm đến ba, nhanh đưa điện thoại di động ra đây, một hai ba. . . . . ."
Mục thần cười hắc hắc, anh nhảy đến bên người Mục khả, ngồi trên nệm bệt nói: "Cho chị cho chị, anh rể nói lát nữa sẽ gọi lại, chị rụt rè một chút, đừng có chủ động gọi đến."
Mục Khả hung hăng nhéo một cái trên cánh tay cậu, khiến cho Mục Thần giơ chân: "Bà chị, chị đang trả đũa đấy à."
Mục Khả không để ý đến cậu, bấm điện thoại di động, quả nhiên có một tin nhắn chưa đọc, là Hạ Hoằng Huân gởi tới trước khi gọi điện thoại, anh nói: "Nhã Ngôn bảo hôm nay gặp em. Sao lại trùng hợp gặp phải cô ta như vậy? Không tức giận chứ? Đừng giận chó đánh mèo ." Hiểu anh nói "Cô ta" là chỉ Thích Tử Di, Mục Khả hé miệng cười.
"Chị, chị có bạn trai sao không báo cáo? Khó trách mấy ngày nay ba mẹ luôn nói nhỏ, trước em nghe được loáng thoáng, còn đoán có phải là bọn họ muốn ép chị xem mắt hay không đấy."
Mục Khả dời lực chú ý qua, cô hỏi: "Bọn họ nói gì rồi hả ?"
"Nói cái gì mà cái này không thích hợp, cái đó thích hợp, em cũng không nghe rõ."
"Cái đó thích hợp à?"
"Đã bảo không nghe rõ."
"Em là họ hàng gần với heo à, nghe cũng không biết?"
"Chị mới là họ hàng gần với heo ý, không đúng, em và chị là họ hàng gần."
"Chị bóp chết em!"
"A. . . . . . Cứu mạng, chị tôi giết người rồi. . . . . ."
Mục gia là gia đình rất đặc biệt. Hai chị em cùng cha khác mẹ Mục Khả và Mục thần đều biết chuyện của cha mẹ, nhưng từ năm Mục Thần ba tuổi quan hệ của bọn họ có cải thiện, sau hai chị em bắt đầu như hình với bóng, không có chút ngăn cách nào. Lúc bọn họ đi chung với nhau, căn bản đều là lấy phương thức cười nói huyên náo để biểu đạt sự quan tâm cùng đùm bọc nhau, hơn nữa không ai chủ động nói đến chuyện của người lớn.
Đang lúc hai người huyên náo không thể tách ra, Hạ Hoằng Huân gọi lại, Mục Khả đuổi Mục thần ra ngoài, mới tiếp điện thoại. Cô vừa mới Alo một tiếng, Hạ Hoằng Huân đổ ập xuống nói: "Sao nửa ngày mới nghe? Ba em cùng Hách Nghĩa Thành làm công tác tư tưởng tập thể cho em à? Có cần tôi mời Chính ủy tới không?"
Nếu đổi lại là bình thường Mục Khả nhất định hét trở về, nhưng vào giờ phút này cô chợt cảm nhận được tâm tình lo lắng của Hạ Hoằng Huân. Cô oán trách nói: "Vậy mời Chính ủy của các anh tới đi, em đang lo không nói lại bọn họ."
Đã đoán được Hách Nghĩa Thành nhất định sẽ liên hiệp với ba Mục Khả ngăn cản chuyện của bọn họ. Hạ Hoằng