pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.

ơn đối kháng.
Trò chơi chiến tranh này, vốn chính một trong số những hoạt động xã hội tàn khốc nhất của loài người, không phải tiêu diệt đối phương, thì chính là bị đối phương phá hủy. Khi không biết người biết ta, trừ liều lĩnh đánh cuộc, bọn họ không có lựa chọn nào khác. Cho nên nói, quân nhân không phải là không sợ chết, mà là, khi chiến tranh tới, chết là không thể trốn tránh. Đó là sứ mạng quân nhân bọn họ phải gánh vác.
Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Hoằng Huân giằng co làm bộ chỉ huy lâm vào yên tĩnh thời gian dài. Các sĩ quan đoàn 532 có chút sững sờ, bọn họ đề phòng nhìn thủ trường sư bộ cùng chỉ huy "nhà mình", không biết nên làm thế nào để hóa giải giờ khắc giằng co sóng ngầm mãnh liệt này.
Cuối cùng, Hạ Hoằng Huân đánh vỡ yên lặng, anh nghiêng người nhìn khẩu hiệu quyết tâm tác chiến treo trên tường, lúc mở miệng giọng nói vang vang có lực, Hách Nghĩa Thành nghe được anh nói: "Không có mục tiêu không thể tiêu diệt! Nếu như bộ chỉ huy của chúng ta không gánh được, bọn họ cũng không chịu nổi chúng ta toàn lực đánh thẳng vào!" Ý nói, thực lực của đoàn 532 là không cần bàn.
Đáy mắt Hách Nghĩa Thành lộ ra sắc bén nguy hiểm, anh lạnh nhạt quét qua bóng lưng Hạ Hoằng Huân một cái, không hỏi tiếp.
Lục Trạm Minh cúi mắt, chợt có chút hối hận đã hết lòng tiến cử Hạ Hoằng Huân làm chỉ huy. Trước ông chỉ nghĩ đến kết quả sau khi thắng lợi, lại quên một khi thua, bộ hạ ông coi trọng sẽ phải gánh chịu những gì.
Đêm trước hôm diễn tập, bên ngoài lều bộ chỉ huy, Hạ Hoằng Huân ngồi trên cỏ, lấy tay vắt ra sau đầu cả người hơi ngửa ra sau, nhìn bầu trời tĩnh lặng như tấm màn đen. Đây là thói quen của anh, trước lúc đối kháng, anh thường ở một mình yên tĩnh.
Hồi lâu, giọng Lục Trạm Minh từ sau người vang lên: "Tạm thời điều chỉnh, chỉ huy diễn tập do tôi đảm nhiệm, cậu dẫn dắt đội tiên phong phụ trách tấn công, tiếp ứng cho Dịch Lý Minh và An Cơ."
Hạ Hoằng Huân không đứng dậy, anh giữ nguyên tư thế bất động, cười cười như tự giễu: "Tôi không phạm sai lầm, Đoàn trưởng ngài sao lại tùy tiện bãi chức của tôi?"
Thái độ không chút để ý của anh làm Lục Trạm Minh có chút tức giận, ông bá đạo nói: "Bãi chức cậu thì sao? Tôi là Đoàn trưởng, đó là lệnh!"
Hạ Hoằng Huân vò vò tóc đứng lên, rất nghiêm túc nhắc nhở Đoàn trưởng: "Mà tôi là chỉ huy Sư bộ bổ nhiệm, ngài muốn bãi chức cũng phải có lệnh từ cấp trên." Thấy Lục Trạm Minh còn muốn nói gì nữa, anh trách móc nói: "Biết ngài vì tốt cho tôi! Chỉ là, luôn có người phải chịu trách nhiệm. Huống chi, ai nói chúng ta sẽ thất bại? !"
Vốn đoàn 532 đối kháng với đoàn khác từ chi bộ, cho đến khi tập huấn kết thúc, cũng chính là ngày hôm qua, Hạ Hoằng Huân nhận được bổ nhiệm của Sư bộ mới biết đối thủ lại là bộ đội đặc chủng. Nói thật, anh rất hưng phấn. Cho dù thua, có thể chiến đấu với đối thủ như vậy một lần, dù là anh, hay là các chiến sĩ, tuyệt đối thu hoạch không ít lợi ích.
Chiến tranh trước mặt, vinh nhục cá nhân đều là chuyện nhỏ.
Thu lại vẻ mặt bất cần đời trên mặt, Hạ Hoằng Huân cam kết: "Ngài yên tâm, tôi có thể tìm đúng vị trí của bản thân !"
Lục Trạm Minh biết rõ Hạ Hoằng Huân chỉ biết làm thế nào xử lý quan hệ "Nhảy dù" với chỉ huy Hách Nghĩa Thành, ông không khỏi thở dài, vỗ vỗ bả vai vị cấp dưới bất tuân trước mắt này, nuốt xuống lời khuyên định nói.
Mục Khả biết ngày mai là ngày diễn tập, cho nên tối nay cô không chờ điện thoại của Hạ Hoằng Huân, mà là đi đến một cuộc hẹn rất quan trọng.
Hạ Nhã Ngôn mặc quần áo thoải mái, trong không khí nóng bức của quán lẩu, cô cười khanh khách gắp thức ăn cho Mục Khả: "Mẹ em cũng gọi điện thoại tới, hỏi anh em khi nào thì dẫn chị về nhà. Chị đến đơn vị anh ấy rồi đúng không, em phát hiện anh em chả có chút tế bào lãng mạn nào cả, sao không xin nghỉ ra bên ngoài đi dạo với chị, cái nơi tồi tàn đó có cái gì mà chơi chứ. Được rồi được rồi, em nói xấu anh ý nữa, bị anh em biết nhất định lại bị dạy bảo. Còn mẹ em, lại mắng em không biết lớn nhỏ, chị không biết đâu, địa vị anh em ở nhà rất cao. . . . . ."
Vốn theo như quan hệ của hai người, lần đầu tiên chính thức gặp mặt nên có Hạ Hoằng Huân ở đây. Chỉ là, ai bảo đồng chí Trung tá chưa được thủ trưởng nhỏ phê chuẩn đã đem tình trạng yêu đương gần đây báo cáo cho mẹ già. Kết quả bà vui mừng đến miệng cũng không khép được, lập tức gọi điện thoại cho con gái hỏi thăm, còn giao trách nhiệm cho Hạ Nhã Ngôn: "Anh con bận rộn công việc, con phải thay anh chăm sóc cho Mục Khả, nghe nói cô bé kia rất nhỏ." Khiến cho Hạ Nhã Ngôn oán trách mẹ nhanh như vậy đã thiên vị "Chị dâu" .
Dù sao cũng là gặp người nhà Hạ Hoằng Huân, mặc dù sau khi nhận được điện thoại của Hạ Nhã Ngôn đã "Trưng cầu" ý kiến thủ trưởng Hạ mới tới, Mục Khả vẫn không tránh khỏi có chút lo lắng. Chỉ là, Hạ Nhã Ngôn tự quen thuộc cùng nhiệt tình làm hai người rất đã thân thiết. Mục Khả ăn lẩu nồi cay ngon miệng, nghe Nhã Ngôn oán trách mà lại ngầm ca ngợi Hạ Hoằng Huân, đôi mắt cười cong thành hình trăng lưỡi liềm. Cô nghịch ngợm nói: "Không quan trọng, em thuận miệng nói chị tùy