Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.
ệ của Mục Khả cùng Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân đã nói cho Hạ Nhã Ngôn biết. Cho dù biết rõ Hách Nghĩa Thành phản đối Mục Khả cùng anh trai mình bên nhau, nhưng dù sao cũng là người nhà danh chính ngôn thuận của cô, Hạ Nhã Ngôn không thể nào phản đối.
Điện thoại của Hách Nghĩa Thành dĩ nhiên không gọi được, trên sân huấn luyện anh và Hạ Hoằng Huân giống nhau, tất cả các thiết bị truyền tin cá nhân đều buộc phải tắt máy.
"Không gọi được." Tả Minh Hoàng cất điện thoại di động, nghiêng người ngắm nhìn gương mặt tái nhợt của Mục Khả, anh nói: "Cô có biết chỗ ở của Khả Khả không? Cũng cần lấy chút đồ để cô ấy có thể tắm rửa.”
Từ lời anh nói có thể nhìn ra quan hệ thân thiết của bọn họ, Hạ Nhã Ngôn thật bình tĩnh nói: "Anh nói cho tôi biết địa chỉ đi, chìa khóa ở trong túi xách của cô ấy." Anh là đàn ông độc thân nên cũng cảm thấy vào ký túc xá của Mục Khả thì không được tốt cho lắm, tốt hơn hết vẫn là để cô đi.
Hạ Nhã Ngôn mang xe của anh đi lấy đồ, lúc quay lại thấy Tả Minh Hoàng vẫn chưa đi. Vừa đẩy cửa bước vào, trong nháy máy vừa vặn nhìn thấy anh đang cầm tay của Mục Khả, trên gương mặt hiện lên rõ ràng vẻ dịu dàng trìu mến. Giống như đang che giấu tình cảm đối với Mục Khả, ngay cả sau khi cô đi vào Tả Minh Hoàng cũng không có ý định buông tay, ngược lại còn săn sóc cẩn thận cho người trên giường bệnh.
Có thể thấy Hạ Nhã Ngôn bị anh chọc giận, cô hận không thể chất vấn được Tả Minh Hoàng: “Đó là chị dâu tôi, anh không cần phải tỏ ra ân cần như thế!” Lời nói vừa đến khóe miệng kiềm chế được nuốt trở vào trong, cô cứng rắn nói giọng như đuổi người: “Anh quay về đi, để tôi chăm sóc cô ấy.” Ngay sau đó đi tới bên cạnh anh, không chút do dự khách khí rút tay Mục Khả ra khỏi tay anh đặt trong chăn, đắp kín.
Tả Minh Hoàng lúng túng đưa tay về, đắn đo lựa lời nói: "Nhã Ngôn . . . . ."
Ngồi xuống bên kia giường bệnh, vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn vô cùng ảm đạm, cô nói: “Xin gọi tôi là Bác sỹ Hạ.”
Tả Minh Hoàng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì nữa.
"Anh đừng hiểu lầm, chúng ta cũng không có quan hệ." Hạ nhã Ngôn nói đứng dậy tắt đèn trong phòng bệnh, chờ đến lúc trong căn phòng chỉ còn ánh sáng yếu ớt mờ mờ, cô từ từ mở miệng: "Anh thích cô ấy là chuyện của anh, cô ấy là bạn gái của anh trai tôi chính là chuyện của Hạ gia chúng tôi. Tôi phải thừa nhận, anh rất tốt, cũng có mắt nhìn người, chỉ là rất đáng tiếc, anh đã thua rồi."
Mấy năm quên biết trước đây trong giờ phút này lại giống như mới quen nhau, lời nói của Hạ Nhã Ngôn sắc bén làm Tả Minh Hoàng cảm thấy xa lạ. Anh lặng yên chớp mắt một cái, sau đó hỏi: “Khẳng định như vậy?”
Hạ nhã Ngôn cười nhạt, nhờ ánh trăng Tả Minh Hoàng phát hiện nụ cười của cô thật nhẹ nhõm, anh nghe thấy cô nói: "Lấy lòng được người nhà cô ấy không bằng lấy được lòng của cô ấy, anh đã thua ở trên vạch xuất phát rồi." Giống như khẳng định lời của cô là đúng, Mục Khả trong lúc mê sảng yếu ớt gọi nhỏ: “Hạ, Hoằng, Huân…..”
Đêm tối yên tĩnh như thế, âm thanh yếu ớt của Mục Khả cực kỳ rõ ràng.
Tả Minh Hoàng tự cười mình, cảm giác trong lòng có chỗ đau đớn, vẻ mặt có chút xót xa buồn bã.
Cả đêm yên lặng, cả đêm im lặng. Hạ Nhã Ngôn ngồi đối mặt với Tả Minh Hoàng, cùng nhau trông Mục Khả cho tới tận bình minh.
Chuyện cũ đã qua, trải qua một đêm lắng đọng, dường như không còn ai muốn nhắc tới.
. . . . . .
Phía chân trời hiện lên ánh sáng nhạt, đoàn quân 532 đâu vào đấy chuẩn bị hành động. Sau khi bố trí xong vị trí chiến đấu Hạ Hoằng Huân mặc trang phục chỉ huy, đi thật nhanh về phía bãi đỗ xe tới chỗ chỉ huy bí mật, bôi lên mặt thuốc màu để người ta không thấy rõ nét mặt, duy chỉ có quân hàm trên vai bị ánh nắng chiếu vào phản lên thứ ánh sáng lóe mắt.
Trong bộ chỉ huy mười mấy sĩ quan điều khiển các thiết bị điện tử, âm thanh sàn sạt của dòng điện chuẩn bị cho trận chiến phía trước. Khi toàn quân tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, Lục Trạm Minh cũng Ninh An Lỗi cũng nín thở, Hạ Hoằng Huân cùng Hách Nghĩa Thành sóng vai đứng trước màn hình điện tử, mắt không ngừng chăm chú nhìn vào chiến trường gió thổi cỏ lay. Lúc này, thời gian dự tính khai chiến còn khoảng một phút.
Hạ Hoằng Huân hạ tầm mắt, thanh âm trầm thấp hùng hậu xuyên qua làn sóng điện khuếch tán vào trong không khí, anh hướng về phía bộ đàm hệ thống kêu lên: "Tất cả chú ý, theo như kế hoạch ban đầu, nhìn tín hiệu màu xanh lá cây hành động." Vừa dứt lời, đúng sáu giờ Bắc kinh, tín hiệu đạn màu xanh lá cây thứ nhất tượng trưng cho khai chiến giữa rừng rậm ầm ầm dựng lên, trượt thẳng về phía chân trời.
Sự yên tĩnh trong nháy mắt bị phá tan, cánh rừng khi nãy còn vắng vẻ chợt vang lên tiếng động cơ ầm ầm, một phút đồng hồ trước thoạt nhìn còn trông giống lùm cây, lúc này chiếc xe nhanh chóng chiếm đoạt lối đi tiến về phía cánh rừng, mà trên xem toàn bộ súng trong nháy mắt đã nhắm ngay trên khoảng đất trống ngoài kia. Tình cảnh này giống như thiên quân vạn mã đang vận sức chờ phát động. Tuy nhiên, chờ đợi một lát, mặt trận lam quân trước sau vẫn im lặng như thế, làm ch