Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

tai nghe, cam đoan không nói cho anh em.”
"Vậy chị ngàn vạn đừng nói là em nói cho chị biết, nếu lỡ lời sẽ bị mập. Anh em á. . . . . ." Vì vậy có thể tưởng tượng, Hạ Nhã Ngôn đem những chuyện xấu hổ nhất của ông anh nhà mình khai báo ra hết, ngay cả chuyện lúc học cấp 3 anh từ chối sự theo đuổi của nữ sinh lớp bên cạnh cũng không chừa.
Tưởng tượng Hạ Hoằng Huân nhíu mày nói với người ta: "Thật xin lỗi bạn, tôi không quen bạn. Cho nên, bạn hỏi tôi có thích bạn hay không thật sự quá ảo diệu. Hẹn gặp lại." Đi được hai bước lại dừng lại cải chính: "Tốt hơn là đừng gặp lại" Mục Khả buồn cười không chịu nổi.
Một bữa cơm này, hai cô gái buôn chuyện khí thế ngất trời cảm xúc dâng cao uống một chút rượu. Sau khi tranh nhau trả tiền, cay đến nước mắt nước mũi giàn giụa còn làm loạn trên đường. Đáng tiếc còn chưa gọi được taxi, dạ dày Mục Khả đã co rút lại, mặt thoáng chốc trắng bệch như tờ giấy, trên trán phủ kín mồ hôi.
Hạ Nhã Ngôn hoàn toàn không ngờ chị dâu tương lai không thể uống rượu càng không thể ăn đồ cay, đoán cô có bệnh bao tử liền sốt ruột. Chờ mãi không bắt được xe, cô quyết đoán rút điện thoại gọi cho đồng nghiệp là Tả Minh Hoàng.






Đối kháng gay cấn
Tả Minh Hoàng tới rất nhanh.
Tiếng thắng xe kéo dài còn chưa dừng lại anh đã nhảy ngay xuống, nhanh chóng đến trước mặt Hạ Nhã Ngôn, còn không kịp hỏi nhiều, liền đỡ Mục Khả đứng không vững từ trong tay Hạ Nhã Ngôn, phát hiện ra cô đang cực kỳ yếu, anh liền ôm ngang người bế lên.
Trên mặt Tả Minh Hoàng mất đi vẻ mặt ôn hòa nho nhã mọi khi, lộ ra sự sốt ruột. Hạ Nhã Ngôn không còn tâm trí đâu để lo nghĩ những chuyện khác, cô đi theo chui vào chỗ ngồi phía sau, ôm Mục Khả nhỏ bé vào trước ngực, vừa giúp cô lau mồ hôi bên trán vừa vô cùng chuyên nghiệp mà nói tóm tắt triệu chứng một lần.
Căn cứ vào những thông tin mà Hạ Nhã Ngôn cung cấp, kết hợp với triệu chứng nôn mửa của Mục Khả, bản thân là bác sĩ nội khoa Tả Minh Hoàng đã có thể xác định bệnh tình của Mục Khả. Anh nhanh chóng đạp chân ga, đeo ống nghe lên gọi điện thoại, tốc độ nói nhanh ngang với tốc độ xe: "Chuẩn bị phòng phẫu thuật, mười phút sau tôi cùng với bệnh nhân đến, thủng dạ dày cấp tính, đúng, cứ như vậy."
Tả Minh Hoàng đã khử trùng hai tay xong, trịnh trọng gật đầu một cái: "Yên tâm!"
Đèn trong phòng phẫu thuật được bật lên, Hạ Nhã Ngôn ngây người đứng ở bên ngoài ước chừng mười phút. Sau khi tự trấn an bản thân cô liền đi làm các thủ tục nhập viện và nộp tiền, sau đó nhanh chóng trở lại đợi bên ngoài phòng phẫu thuật. Cô muốn gọi điện thoại cho Hạ Hoằng Huân, nhưng vừa móc điện thoại di động ra, trong nháy mắt chợt thấy gương mặt trắng nhợt hơn cả ga giường của Mục Khả, cô cắn răng cất điện thoại di động vào trong túi.
Là em gái của Hạ Hoằng Huân nên Hạ Nhã Ngôn cũng không bao giờ hỏi thêm về chuyện công tác của anh, cho nên cũng không biết gần đây anh trai vì chuyện diễn tập bận rộn đến mức chân không chạm đất, nhưng Mục Khả lại biết rõ ràng. Điều này chứng tỏ điều gì, làm sao cô có thể không hiểu. Mặc dù đang dã ngoại nhưng hôm sau Hạ Hoằng Huân vẫn gọi điện thoại tới đúng hẹn. Có thể thấy được mức độ tình cảm của anh đối với cô vợ tương lai này. Hạ Nhã Ngôn cân nhắc mãi, thật sự lúc này không dám nói cho anh biết chuyện mình mời chị dâu tương lai ăn một bữa cơm mà khiến cô ấy phải vào phòng phẫu thuật. Chỉ dùng ngón chân cũng có thể nghĩ ra, anh ở trên chiến trường mà biết được, chắc chắn sẽ rất tức giận, rất sốt ruột.
Không gian trống trải cực kỳ yên tĩnh, thời gian trôi qua, Hạ Nhã Ngôn có chút đứng ngồi không yên. Dùng sức lấy tay gạt nước mắt, cô tự mắng mình: “Nhã Ngôn, sau này còn đưa người khác đi ăn lung tung, tao nhất định sẽ đánh mày.”
Đèn phòng giải phẫu đã tắt, Hạ Nhã Ngôn chợt xông tới, tốc độ nhanh khiến cô đụng vào một y tá, thật may là Tả Minh Hoàng tay mắt nhanh nhẹn đỡ cô mới tránh khỏi hai người cùng ngã.
Cánh tay của Tả Minh Hoàng rất có lực, đỡ lấy sức nặng của thân thể Hạ Nhã Ngôn, anh gỡ khẩu trang xuống rồi nói: “Cẩn thận một chút. Giải phẫu rất thuận lợi, vì thuốc mê nên cô ấy ngủ thiếp đi rồi."
Hạ nhã Ngôn nghe nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, cô tránh bàn tay của anh, đi theo Mục Khả vào phòng bệnh.
Tả Minh Hoàng thay xong bộ phẫu thuật kia ra, lúc quay lại chỉ thấy một mình Hạ Nhã Ngôn, anh không hiểu hỏi: "Thông báo cho anh trai cô chưa? Lúc nào thì cậu ta đến?" Lần trước lúc gặp ở phòng ăn, anh đã biết bạn trai của Mục Khả chính là anh trai của Hạ Nhã Ngôn. Lúc đó anh còn tự giễu trái đất quả nhiên đúng là rất tròn.
Ánh mắt dừng lại trên gương mặt tinh xảo như búp bê của Mục Khả, Hạ Nhã Ngôn sửa lại mái tóc mềm mại của cô một chút, vẻ mặt mệt mỏi nói: "Anh tôi không có ở thành phố A, nhanh nhất cũng phải hai ngày nữa mới có thể trở lại được.”
Cũng không biết Hách Nghĩa Thành cũng đang ở bên ngoài sân huấn luyện diễn tập cách hai trăm dặm, Tả Minh Hoàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Việc này thông báo cho Nghĩa Thành trước.”
Quan h