Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.

huộc hạ thân tín lẽ ra phải là người trung thành với mình thì lại không coi sức khỏe của mình ra gì.
Người gọi điện cho cô là Lý Truyền Sơn, khi cô vội vàng đến bệnh viện thì anh ta vẫn đang ở đó. Cũng may là anh ta biết Tiêu Ly hôn mê chứ không phải ngủ vùi đơn giản do say rượu, nên mới đưa Tiêu Ly vào bệnh viện kịp thời.
"Anh Lý, hôm nay thật sự rất cảm ơn anh! Anh cũng về sớm nghỉ đi, việc ở đây cứ để cho em", lời cảm ơn của Ẩn Trúc chỉ có một nửa là thật lòng, nếu Lý Truyền Sơn không kịp thời phát hiện ra thì hậu quả thật khó lường. Hơn nữa, nếu là do Ẩn Trúc đưa Tiêu Ly vào thì cô cũng sẽ rất cuống, không thể đưa đi cấp cứu, nhập viện hay bố trí phòng nằm cao cấp trong một khoảng thời gian ngắn như thế cũng không thể sắp xếp mọi việc thoả đáng như thế được, mặc dù nếu không phải vì sự tiểu nhân của anh ta thì Tiêu Ly chưa chắc đã uống say tới mức độ ấy. Ẩn Trúc theo Tiêu Ly đã mấy năm nay nhưng chưa từng thấy anh uống nhiều như vậy, uống đến nỗi phải vào viện thì lại càng chưa từng nghe qua. Nhưng gặp phải những kẻ không bình thường chỉ thích dùng rượu để giải quyết công việc thì Tiêu Ly cũng lực bất tòng tâm.
"Chuyện ngày hôm nay cũng là do anh gây ra, có gì mà phải cảm ơn."
"Anh Lý đừng nói thế. Trên bàn rượu thì việc uống nhiều uống ít là chuyện hết sức bình thường đúng không? Giám đốc Tiêu cũng là vì muốn vui hết mình với các anh nên việc uống say cũng là do anh ấy tự nguyện thôi."
Ẩn Trúc biết thái độ lúc này của cô rất quan trọng, chỉ một câu nói hớ sẽ càng làm tăng thêm hiềm khích, sẽ khiến Lý Truyền Sơn cho rằng vì chuyện lần này mà Tiêu Ly tức giận với anh ta, sau này cho dù Tiêu Ly có cố gắng bù đắp đến đâu cũng khó cho anh. Vì vậy cô cố gắng đơn giản hóa mọi chuyện, chỉ nói đấy là do uống say để Lý Truyền Sơn rộng lượng hơn. Dù sao, trong mắt những người khác quan hệ giữa cô và Tiêu Ly không đơn giản.
Lý Truyền Sơn là một người hết sức tinh quái, nghe Ẩn Trúc nói thế anh ta cũng lập tức bày tỏ thái độ, "Cậu ấy chịu ngồi tiếp rượu với đám người thô lỗ như bọn anh cũng đã là nể mặt bọn anh lắm rồi, không coi anh là người ngoài rồi! Cậu em Tiêu Ly không phải vì tham uống thêm ly rượu mà là cậu ta dám chơi hết mình, em gái cũng không thể trách cậu ta, có trách thì trách kẻ làm anh là anh đây đã không chăm sóc chu đáo em mình".
"Anh Lý, chúng ta đừng nói mãi chuyện nên hay không nên trách ai nữa, chỉ là uống chút rượu thôi mà, có gì ghê gớm đến mức phải luận tội nhau chứ? Qua lần này anh cũng biết tửu lượng của Giám đốc Tiêu rồi, mong sau này anh để ý giúp, đừng cho anh ấy uống bạt mạng thế nữa, anh nói anh ấy sẽ nghe hơn là em."
"Thế là có ý gì?"
Ẩn Trúc vội vàng buông ra những lời tâng bốc mà cô chuẩn bị sẵn, "Người có bản lĩnh, đương nhiên là anh ấy sẽ phục hơn chứ!".
Cô tiễn Lý Truyền Sơn về, quay lại phòng thì thấy Tiêu Ly đang mở to mắt nhìn mình. Ẩn Trúc thầm nghĩ, anh tỉnh rồi thì đánh tiếng cho người khác biết chứ lại còn nằm đó giả hôn mê, để mặc mình phải khua môi múa mép chống đỡ một mình.
"Anh uống chút nước không?"
"Ừ."






Ẩn Trúc đỡ Tiêu Ly ngồi dậy, cho anh uống nửa cốc nước. Cô định đưa cốc để anh tự uống nhưng anh vừa cầm cốc lên, tay run đến nỗi khiến chiếc cốc lắc qua lắc lại nên cô đành cầm lại để giúp anh uống.
"Vừa rồi em nói rất đúng."
"Chuyện gì ạ?", Ẩn Trúc cũng rót cho mình một cốc.
"Người có bản lĩnh, tôi sẽ phục."
"A? Khụ khụ... khụ...", ngụm nước vừa vào đến miệng thì cô đã bị ho sặc sụa.
Thấy anh đau đớn như thế, Ẩn Trúc kéo tay anh ra nói: "Để em bóp đầu cho anh. Anh cứ thả lỏng người, ngủ được sẽ ổn ngay thôi". Trước đây mỗi khi bố cô bị đau đầu, Ẩn Trúc cũng bóp đầu cho ông, có tác dụng hay không thì cô không biết. Tiêu Ly nghe lời buông tay xuống để Ẩn Trúc giúp anh. Cô dùng ngón tay cái ấn nhẹ lên huyệt ở thái dương, bốn ngón tay còn lại massage phía sau gáy. Ở tư thế đó mấy ngón tay ở phía sau cũng có tác dụng đỡ giữ đầu anh, Tiêu Ly không cần phải cử động mà cũng không thể cử động được. Khi mới bắt đầu, Ẩn Trúc đứng khom người bên cạnh giường làm, sau đó cô ngồi ghé bên mép giường, có điểm tựa thì các ngón tay mới có lực.
Bóp được một lúc thì mỏi tay, Ẩn Trúc bắt đầu vừa bóp vừa dừng quanh đầu Tiêu Ly. Tiêu Ly dùng tay gõ nhẹ lên tay Ẩn Trúc, "Được rồi, cảm ơn em".
"Giám đốc Tiêu, có cần em thông báo cho người nhà hoặc bạn bè anh không?", mấy tiếng nữa cô phải đi làm rồi mà tình trạng của Tiêu Ly lúc này, không có người ở bên chăm sóc thì không ổn.
"Thông báo cho ai được? Họ đều ở nước ngoài cả. Người nhà thì di dân còn bạn gái cũng bỏ đi theo người bạn thân nhất", Tiêu Ly nhìn nhìn Ẩn Trúc, "Lúc này tôi chỉ có thể tự mình cầu nguyện cho mình thôi, không thể nhờ ai được."
Ẩn Trúc sững người mất một lúc không nói được câu nào. Nguyên tắc của cô là: Không bao giờ muốn biết bất kỳ chuyện riêng tư nào của cấp trên. Cho dù có biết, cô cũng phải tỏ ra cho anh thấy là cô không biết, càng cố tỏ ra với những người khác là cô không biết. Mặ