Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
ì vì yêu cầu công việc nên đã chuyển đến thành phố J rồi."
Vẻ mặt đó làm Thạch Chỉ nghĩ đến tâm trạng của chính mình, rõ ràng là bị người khác phụ một cách hết sức vô tình như thế, mà vẫn còn nhớ nhung người ta. Đôi khi nghĩ có lẽ là không cam tâm, chỉ muốn biết những tin tức về cuộc sống không được như ý của người ấy. Nhưng nói cho cùng, với con người và khoảng thời gian đã qua ấy, thực sự rất khó để xoá bỏ một cách triệt để. Có thật là mong người ta gặp xui xẻo và có cuộc sống vất vả nghèo khổ không? Thạch Chỉ cũng không biết rõ nữa. Vì vậy, cô nói với Thẩm Quân Phi tình hình hiện nay của Ẩn Trúc, không thêm bớt bất kỳ tình cảm hay suy nghĩ nào của người ngoài vào, mong rằng chút tin tức này sẽ giúp anh ấy yên lòng, không cần phải lo lắng nữa.
"Chỉ thế thôi sao?", La Linh nghi ngờ.
"Chỉ thế thôi."
"Chỉ nói thế thôi mà anh ấy phải theo về, lại còn để mặc cho bọn mình sai khiến nữa?", Diêu Dao cũng có vẻ không tin.
Ẩn Trúc không muốn bọn họ tiếp tục nói về đề tài này nữa nên hỏi sang việc kết hôn của Diêu Dao, cô đã thành công trong việc chuyển chủ đề. Sự thành công ấy có được là nhờ các bạn cô ý tứ giúp đỡ vì ai cũng hiểu, Phùng Ẩn Trúc và Thẩm Quân Phi không phải là đề tài hay để đem ra bàn tán.
Cũng giống như Ẩn Trúc đã khác xưa rất nhiều, Thẩm Quân Phi cũng đã thay đổi, anh không còn là Thẩm Quân Phi hờ hững, bàng quan với mọi chuyện như ngày xưa nữa. Ẩn Trúc cảm nhận được sự thay đổi của Thẩm Quân Phi mang tính tích cực. Mặc dù mấy người bọn họ đều không đồng ý đề nghị của Thẩm Quân Phi là đến thành phố J thăm nơi ăn chốn ở của Ẩn Trúc. Nhưng nhìn thái độ của Thẩm Quân Phi, Ẩn Trúc cảm thấy anh sẽ không chịu dừng lại ở đấy.
Rõ ràng là đã có được người đó, rõ ràng biết chính là anh ấy nhưng lại không tìm thấy được cảm giác ngọt ngào nên có.
Ẩn Trúc nhớ lại chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ, có vui có buồn nên tâm trạng cô tự nhiên cũng thấp thỏm không yên.
"Phùng Ẩn Trúc, Phùng Ẩn Trúc?"
Tiêu Ly gọi mấy lần, Ẩn Trúc mới bừng tỉnh, "Vâng?". Sếp đột nhiên xuất hiện trước mặt làm cô giật mình đứng bật dậy.
Tiêu Ly vẫy tay, tỏ ý bảo Ẩn Trúc ngồi xuống nói chuyện. Lần này, Ẩn Trúc không đi nhờ xe anh, chắc phải sáng sớm nay mới quay về thành phố J nên đến công ty Tiêu Ly mới gặp Ẩn Trúc, gặp thì lại thấy ngay một Phùng Ẩn Trúc tâm hồn đang treo ngược cành cây.
Ẩn Trúc biết ý anh đang muốn nói đến bữa cơm với chủ nhiệm Lý - Lý Truyền Sơn. Những cuộc gặp như thế, cô thật sự không muốn đi. Nhưng nếu cô không đi thì mấy kẻ cấp dưới đó sẽ cười Tiêu Ly. Bên cạnh anh không có ai hỗ trợ thì không biết mấy người đó tìm cách làm phiền đến anh như thế nào nữa. Uống rượu là tối thiểu, uống nhiều là cơ bản, các Chương trình giúp vui hết lượt này đến lượt khác, không trùng lặp. Người như Tiêu Ly, để anh ta phải hạ mình mà tiếp đãi bọn họ thì anh cũng có thể làm được. Ẩn Trúc không hề nhìn thấy bất kỳ biểu hiện nào của sự miễn cưỡng trên nét mặt anh, nhưng cô biết trong lòng anh rất ghét những kiểu tiệc tùng như thế này. Mỗi lần kết thúc tiệc, trên đường về nhà, anh ta đều mệt mỏi tới mức không buồn nói chuyện.
"Anh cũng đừng đi nữa, sắc mặt anh trông không được tốt lắm."
Tiêu Ly bóp đầu, "Không sao, hai ngày nữa là xong việc rồi. Anh ta cũng không thể giở trò gì nữa, tôi đã rất nể mặt mấy kẻ đứng sau anh ta, cũng đã đến lúc họ phải biết điểm dừng rồi".
"Nếu sớm biết anh ta kinh khủng như thế, liệu anh có", tư duy để xử lý công việc của Ẩn Trúc rất đơn giản, đấy chính là cố gắng không đắc tội với người khác. Ai biết cái căn của người khác ở đâu chứ? Cô không có ý muốn lật đổ ai, cũng không đối đầu với bất kỳ ai. Đi làm đã mấy năm, cô đã ghi nhớ được một điều, đó là đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai.
"Em nghĩ là tôi không biết à?", chính vì biết nên mới phải ra tay nhanh như thế. Thỉnh thoảng bị ghét một tí còn hơn là luôn phải đề phòng kẻ đâm lén sau lưng. Không lấn lướt được thì phải diệt trừ tận gốc. Anh không phải kẻ chuyên quyền độc tài, anh chỉ muốn tập thể do mình lãnh đạo là một tập thể đoàn kết chứ không phải kéo bè kéo cánh trong nội bộ, tạo thành một mớ hỗn độn.
Ẩn Trúc gật gật đầu tỏ ý là mình đã hiểu. Cô chỉ cần tin tưởng và đi theo anh là được, vốn dĩ anh cũng chẳng cần phải giải thích cặn kẽ nội tình mọi chuyện với thư ký.
Cô không ngờ, bọn Lý Truyền Sơn lại quá đáng như thế, họ ép Tiêu Ly uống tới mức phải nhập viện. Chắc Tiêu Ly cũng nghĩ dù sao mọi chuyện đã nằm trong tầm kiểm soát của anh rồi nhưng không ngờ sức khỏe rồi cả thuộc hạ cấp dưới của anh, đúng vào thời khắc then chốt đều đã phản lại anh.
Khi Ẩn Trúc nhận được điện thoại là vào ba giờ sáng. Chuông điện thoại di động đột ngột vang lên, cô như có linh tính, đầu tiên là nghĩ ngay đến liệu có phải ở nhà xảy ra chuyện gì không. Nghe điện mới biết là Tiêu Ly phải vào viện, trái tim cô như nhẹ đi nhiều. Ẩn Trúc nhìn Tiêu Ly nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu nào, cô mới cảm thấy anh thật sự rất đáng thương, t