Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Đoạt Tình

Hào Môn Đoạt Tình

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.

ồi, Tình Tình, đừng khóc. Thân thể của con vừa khá lên một chút, phải giữ cho tâm tình vui vẻ. Cha không có chuyện gì!" Rốt cuộc cũng không để ý tới bất kỳ điều gì nữa Tiết Thiệu Trạch kích động ôm lấy Tình Tình, cô là con gái duy nhất của ông, toàn thân đều thấy cảm động đến run rẩy .
Ông đã cho rằng cả đời này cô sẽ không tha thứ ông, cũng sẽ không có được thời khắc thân mật ấm áp bên con gái như vậy nữa .
"Cha. . . . . ."
Tình thân đã bị đình trệ hai mươi năm rốt cuộc vào giờ khắc này toàn bộ đều bộc phát hết ra ngoài.
Phần 3:
Có lẽ hôm nay thật sự là một ngày rất thích hợp để thăm bệnh, khi Tiết Thiệu Trạch vừa đi không lâu, lại có một người không ngờ được tới thăm cô.
Dương Bách lâm xách theo một túi lớn toàn bộ là táo mà cô thích ăn nhất còn có cả một bó hoa hồng trắng nữa.
"Bách Lâm, làm sao lại có thời gian rảnh rỗi tới đây?"
Sau khi đem hoa và trái cây đưa cho nhân viên hộ lý bên cạnh Dương Bách Lâm ngồi lên ghế ở bên giường, nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn gầy guộc của cô: "Buổi trưa tan làm nên tới đây, em có khá hơn chút nào hay không. . . . . ."
"Em đã đỡ hơn nhiều rồi."Tình Tình nhìn vào khuôn mặt có chút gầy của Dương Bách Lâm, không phải gần đây anh rất bận sao?"Mộ Dung Cầm có biết anh tới đây thăm em không?"
Vấn đề này cũng không thể không hỏi được! Những ngày nằm viện này, người giúp việc trong nhà mỗi ngày đều đặc biệt vì mang tới các loại canh bồi bổ, Thái Chi Lan thì thường ngày cứ vào xế chiều cũng sẽ tới thăm cô, ngay cả Lâm Thục Mẫn vẫn nhìn cô không vừa mắt cũng đến một lần với Thái Chi Lan nhưng Mộ Dung Cầm thì ngược lại chưa tới lần nào.
"Anh có gọi điện thoại cho cô ấy, sau khi khai giảng cô ấy cũng có chút bận, cho nên không cùng tới đây." Dương Bách Lâm mỉm cười cầm lấy một cái quả táo rồi đeo găng tay dùng một lần vào nói: "Có muốn ăn hay không, anh gọt cho em."
Nếu không có chuyện gì xảy ra thì bọn họ đã là vợ chòng của nhau rồi, những việc có thể làm cho cô anh nhất định sẽ tận lực mà làm. Sẽ không để cho người khác có cơ hội nắm được điểm yếu để nói lung tung nữa.
Thương tổn như vậy, đối với người nào mà nói, cũng không thể chịu nổi. Dù cho có nói không phải thì anh cũng không tin.
"Không có gì đâu. Em chỉ không muốn cô ấy hiểu lầm thôi." Tình Tình cười nhạt giải thích.
"Sẽ không đâu. Anh đã nói qua với cô ấy rồi." Thật ra thì Mộ Dung Cầm không phải là người khó khăn như vậy, nhưng vì là thiên kim tiểu thư nên tính khí như vậy cũng khó tránh khỏi có một chút, nhưng mà khi ở trước mặt của anh thì cô vẫn luôn rất chỉnh chu.
Đối xử với cha mẹ của anh cũng không tồi, đối với anh cũng được coi là rất nhân nhượng rồi! Một cô gái như vậy cũng không đến mức làm cho người ta chán ghét nhưng thích thì cũng chưa phải.
Anh không yêu cô! Cho nên chỉ có thể tương kính như tân mà thôi.
" Em gần đây gầy quá, phải ăn nhiều lên một chút." Dương Bách Lâm gọt vỏ táo rồi cắt thành từng miếng nhỏ cho vào trong đĩa sau đó đưa tới trước mặt của Tình Tình.
"Cám ơn anh, Bách Lâm, anh vẫn thích chăm sóc người khác như vậy." Tình Tình ảm đạm cười. Không khỏi nhớ đến trước kia khi bọn họ ở chung một chỗ anh luôn là người chăm sóc cho cô, hiện tại vẫn là như vậy.
"Ai bảo em luôn có dáng vẻ cần người khác chăm sóc như vậy!" Dương Bách Lâm cũng yếu ớt cười. Tình Tình đúng là đối với những người không quen thuộc vẫn luôn không để ý, cũng rất ít cùng người khác thân mật lui tới, cho dù là bạn học nữ cũng vậy.
Người khác đều cho rằng cô không dễ ở chung, thật ra thì, cô cũng chỉ là cô gái nhỏ cần người chăm sóc mà thôi. Nhưng hiện tại đã có Mộ Dung Trần đối tốt với cô như vậy, có lẽ cuộc hôn nhân của bọn họ cũng không phải là kinh khủng như người khác đã nói, không , thậm chí còn có thể nói là rất tốt đẹp nữa?
"Đúng rồi, anh gần đây cũng không đến trường sao?" Tình Tình chọn một miếng nhỏ cho vào trong miệng, thanh thúy nhai.
"Ừm, có chứ! Vừa phải đến công ty, vừa phải chuẩn bị lên nghiên cứu sinh nên cũng rất vội!" Rất may học phần của anh đã sớm kết thúc, luận văn tốt nghiệp cũng đã chuẩn bị xong, bằng không thật sẽ nổ tung đầu lên mất.
"Anh muốn tiếp tục học nghiên cứu sinh sao?" Tình Tình nhớ trước kia anh đã nói qua khi tốt nghiệp đại học sẽ phải về làm cho công ty trong nhà, hiện tại thế nào lại rảnh rỗi đi học nghiên cứu sinh?
"Đúng vậy." Dương Bách Lâm thở dài: "Bây giờ và trước kia không giống nhau." Chỉ là trong bốn năm đại học những thứ học được thật sự có hạn, sau này Dương gia và nhà Mộ Dung kết thân tất nhiên sẽ không ngừng lớn mạnh, muốn quản lý được thì anh còn phải học thêm rất nhiều, bằng không biết đối phó thế nào với những vấn đề lớn hơn đây? Dù thế nào đi nữa bây giờ cha của anh vẫn còn trẻ, anh có thể vừa đi học vừa đến công ty giúp một tay.
"Tình Tình, em không nghĩ trở về trường học cho đến khi tốt nghiệp không?"
"Ừm, chờ đến khi xuất viện rồi hãy nói!" Giống như vừa nói, cô thật sự là người tương đối lười biếng. Bất quá cái này phải để cho Mộ Dung Trần an bài thôi.
Anh không phải đã nói muốn cùng