Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Đoạt Tình

Hào Môn Đoạt Tình

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.

khi biết chuyện xảy ra như vậy thấy khiếp sợ lại thấy rất tức giận, cho nên đã không bình tĩnh mà gọi Âu Thánh Nguyên đến đây.
Nhưng sự tình dù không muốn cũng đã xảy ra rồi có trách cứ thế nào thì cũng làm gì có cơ hội mà làm lại.
Có lẽ thật sự là đứa nhỏ này đã tới không đúng lúc!
"A Trần, chờ mình, mình cũng muốn đi thăm cô ấy." Âu Thánh Nguyên đi theo phía sau Mộ Dung Trần hai người cùng nhau đi tới phòng bệnh.
Phần 2:
Lúc Tình Tình tỉnh lại lần nữa thì đã thấy Mộ Dung Trần canh giữ ở bên cạnh, bàn tay nắm thật chặt tay của cô, sau đó dùng một giọng nói rất lạnh lùng rất bình tĩnh thanh nói cho cô biết là cô đã sinh non rồi.
Cô mang thai đã được tháng, đứa bé còn không biết giới tính, cứ như vậy mà rời khỏi người của cô rồi. . . . . . Tình Tình quả thật không thể tin được lời mà Mộ Dung Trần vừa nói. Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt mất hồn ngưng lại, tầm mắt từ trên mặt anh chậm rãi dời đi, sau đó nhìn lên trần nhà.
Nhưng cánh tay mảnh khảnh nhỏ bé ở trong chăn không tự chủ vuốt ve cái bụng vẫn còn phẳng phiu của mình, tại nơi này từng có con của cô, một người cùng với cô có huyết mạch tương liên, ở thời điểm cô cái gì cũng không biết đã lặng lẽ tới. Cô vẫn luôn uống thuốc đúng theo quy định, nhưng mà tại sao lại có thai? Trong khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều chuyện, nhiều đến mức khiến cho cô không còn chú ý đến kỳ kinh nguyệt của chính mình đã lâu chưa có tới nữa.
Sinh mạng làm sao lại yếu ớt như thế? Nói đến là đến, nói đi cũng liền đi. Để cho cô còn chưa cảm thụ được cảm giác làm mẹ đã rời đi rồi!
Mặc dù chưa có từng nghĩ tới sẽ có con với anh, nhưng mà bây giờ tình huống như thế này lại để cho cô không có cách nào tiếp nhận được.
Nước mắt cứ như vậy từ khóe mi tràn ra, âm thầm rơi xuống. Tim làm sao lại thấy đau như vậy?
"Thật xin lỗi, là lỗi của anh." Mộ Dung Trần nói nhỏ cũng thấy không dễ chịu gì. Nhìn cô không nói một lời âm thầm rơi lệ liền ôm cô vào lòng, lại không cảm giác được nhiệt độ của người cô mà cô cũng không có trả lời lại anh.
"Nói chuyện với anh, Tình Tình." Anh nắm lấy cái cằm nhỏ của cô quay tới để cho cô nhìn thẳng vào mình: "Không nên như vậy, được không?"
"Bảo bảo. . . . . ." Cô nghẹn ngào không nói được thành câu. Đứa nhỏ không có duyên phận cứ như vậy liền rời bỏ cô mà đi!
"Sau này vẫn sẽ có mà." Mộ Dung Trần đưa tay hơi thô ráp dịu dàng lau đi nước mắt của cô: "Chúng ta về sau sẽ có rất nhiều rất nhiều đứa bé khác nữa."
Thì ra là cô cũng muốn có đứa con của bọn họ đó bằng không làm sao sẽ khóc đến thương tâm như vậy?
"Hic. . . . . ." Tình Tình khổ sở nhắm mắt lại.
"Tình Tình? Đừng khóc, được không?" Không ngừng lau những giọt nước mắt đang rơi xuống kia làm cho anh lòng đau như cắt. Lần đầu tiên thấy cô khóc thương tâm cùng với không cam lòng đến như vậy, là bởi vì con của bọn họ sao.
"Em sợ sẽ không có bảo bảo nữa rồi. . . . . ." Cô vùi mặt vào trong ngực anh nức nở nói.
Trong lúc cô mơ màng ngủ mơ hồ nghe được đối thoại của anh và Âu Thánh Nguyên, nói là thân thể của cô quá yếu, lần sinh non này có thể khiến về sau khó thụ thai hơn, muốn có con có thể có chút khó khăn.
"Sẽ không đâu." Anh cúi đầu hôn lên gò má ẩm ướt, nói rõ ràng từng chữ từng câu: "Coi như không có thì còn có anh. Có anh là đủ rồi, anh cũng chỉ cần em thôi." Lời của anh làm Tình Tình khóc càng lợi hại hơn, đoi tay mảnh khảnh níu chặt lấy áo của anh, cô sợ có một ngày nếu như ngay cả anh cũng không cần mình nữa thì cô phải làm sao đây?
Coi như không có con thì người đàn ông này cũng sẽ muốn ở bên cô lâu dài sao?
Bất chợt mất đi đứa con, lòng đau tựa như bị bão lốc quét qua, khiến Tình Tình rốt cuộc cũng chống đỡ không nổi nữa rất nhanh liền ngã bệnh.
Vì không muốn để cho cô khổ sở, Mộ Dung Trần tận lực giảm trừ lượng công việc, toàn tâm toàn ý ở bên cạnh chăm sóc cô, trừ mỗi buổi sáng phải đến công ty thì những lúc khác anh đều ở bên cạnh cô.
Mà hôm nay, sau khi anh rời bệnh viện đi đến công ty thì Tiết Thiệu Trạch cũng tới đây thăm cô.
Lúc ông đến Tình Tình đang tựa vào gối mềm ở đầu giường, mái tóc đen thật được bện thành đuôi sam, thả xuống bên trái đầu vai, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt thật vất vả mới có một chút khí sắc, cả người nhìn qua vừa suy yếu lại vừa tiều tụy.
Tiết Thiệu Trạch đứng ở cửa phòng bệnh nhìn con gái đang nằm ở trên giường, cũng không dám đến quá gần.
Mấy ngày hôm trước khi Tiết Tình mới vừa nằm viện thì Mộ Dung Trần cũng đã gọi điện thoại báo cho ông, biết tâm tình của cô có thể xuống thấp, cũng sợ mình tới đây sẽ làm cho cô không vui, cho nên người làm cha như ông lần đầu cũng thấy sợ, không dám đường đột bước phía trước.
Sáng sớm hôm nay ông gọi cho Mộ Dung Trần biết tâm tình của cô đã tốt hơn một chút nên liền lập tức tới đây.
"Tình Tình. . . . . ." Tiết Thiệu Trạch đứng cách giường khoảng một mét nhìn Tình Tình từ nãy tới giờ cũng không nói gì. Cô con gái này, mặc dù ở bên cạnh ông mười năm rồi, thế nhưng ông lại tuyệt nhiên không hiểu rõ cô. Mỗi lần nhìn thấy cô ông vẫn từ đó mà n