The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Đoạt Tình

Hào Môn Đoạt Tình

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

hìn ra bóng dáng của một người khác nhưng đáng tiếc bóng dáng cũng chỉ bóng dáng mà thôi!
"Thân thể có khá hơn chút nào hay không?"
"Con đã tốt hơn nhiều rồi." Tình Tình cũng cảm thấy có chút không được tự nhiên. Cô và Tiết Thiệu Trạch cũng đã rất lâu không có gặp mặt, lần gặp gần đây nhất là nửa năm trước ở trong hôn lễ của cô.
Khi đó đã nghe được một chút chuyện không nên nghe từ đó khiến cho cô vẫn luôn không muốn trở về gặp người cha này, hiện tại lần nữa gặp mặt là ở trong bệnh viện.
Mà sắc mặt của ông xem ra cũng không được tốt.
Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, hai cha con ai cũng không biết người nào nên mở miệng trước.
"Con ở cùng với A Trần có được không?"
"Vâng, anh đối với con rất tốt." Tình Tình cúi đầu. Anh vẫn luôn đối xử với cô rất tốt, trừ lúc cô cố ý đi trêu chọc anh mà thôi.
"Cha nhìn ra được, nó đối với con rất đặc biệt. Có nó chăm sóc cho con cha cũng thấy yên tâm." Đối với chuyện con gái đẻ non ông vẫn còn chưa biết nguyên nhân tại sao nên trong lòng có chút bất mãn .
Nhưng lại không thể biểu hiện ra. Chuyện tình của chúng ông cũng không nên nhúng tay vào quá nhiều?
Tình Tình và cha ngồi đối diện với nhau, đôi tay cô đặt trên đùi có chút không được tự nhiên, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng có tâm bình khí hòa cùng với Tiết Thiệu Trạch ngồi nói chuyện, luôn không muốn cho ông sắc mặt tốt, thế nhưng ông lại chưa từng vì vậy mà trách cứ cô.
"Người gần đây có khỏe không?" Tình Tình xoay mặt ra ngoài cửa sổ mới mở hỏi, nhìn bó hoa thạch thảo lớn được đặt ở bên bệ cửa sổ.
Mộ Dung Trần biết cô thích loại hoa xinh xắn này cho nên mỗi ngày đều sẽ cho người mang một bó to tới đây. Mà hôm nay hình như chúng nó nở rộ vô cùng đẹp. Tiết Thiệu Trạch mỉm cười, nhìn sang phương hướng con gái đang nhìn, liền nhìn thấy những thứ bông hoa xinh đẹp kia, trong đầu lại hiện lên dung mạo của vợ mình.
"Mẹ con thích nhất là hoa thạch thảo, bà ấy cũng thích mưa phùn rả rích, cũng thích nhìn ánh mặt trời ấm áp. Mỗi lần bà ấy che ô đi ra ngoài đều sẽ nghịch ngợm vứt cái ô đi. . . . . ."
Những hình ảnh như vậy chợt mãnh liệt tràn về trong trí nhớ, khiến cho một người cứng rắn như Tiết Thiệu Trạch cũng không nhịn được sinh lòng nghẹn ngào. Quân Hoa, em có còn nhớ rõ không?
"Bà ấy từng nói muốn sinh hai đứa bé, một nam, một nữ, con trai sẽ làm em còn con gái thì làm tỷ tỷ, bởi vì bà ấy sợ con trai quá nghịch ngợm không quản được. . . . . ."
"Cha!" Lần đầu tiên, Tình Tình gọi ra, lại phát hiện thật ra thì cũng không khó khăn như trong tưởng tượng, vì cúi đầu nên cô không thể nhìn thấy vẻ mặt kích động của Tiết Thiệu Trạch "Người. . . . . . Vẫn thích mẹ con sao?"
"Nha đầu ngốc. Bà ấy là người phụ nữ duy nhất trên đời này khiến cho cha động lòng, cha vĩnh viễn không thể không thương bà ấy." Đáng tiếc, bà ấy không bao giờ cho ông cơ hội để chăm sóc bà ấy thật tốt.
Tình Tình ngẩng đầu lên, vẫn có chút hơi do dự, mặt của Tiết Thiệu rất chân thành khiến cho cô cảm động, nhiều năm qua si tình như vậy không phải là không đáng giá. Nhưng. . . . . .
"Mẹ con là người phụ nữ mà cha yêu nhất trên đời này." Tiết Thiệu Trạch nghe được Tình Tình rốt cuộc cũng nguyện ý gọi ông một tiếng"Cha" , trong lòng vô cùng cảm động đi đến phía trước, ngồi xuống ở bên giường, nhìn gương mặt kia cùng người phụ nữ ông yêu cơ hồ mặt giống nhau như đúc.
"Nếu như, nếu như có thể làm lại, cha sẽ bỏ lại mẹ và con sao?" chóp mũi Tình Tình đau xót, không nhịn được rơi nước mắt.
"Mười năm sống chết mênh mang, không suy nghĩ, tự khó quên. Thiên lý cô mộ, khôn kể xiết thê lương." —— Tô Thức
Nếu hỏi khoảng cách xa nhất trên thế gian này, thì chính là khảng cách của âm dương cách biệt không thể xuyên qua cầu Nại Hà được;
Thế gian này, có một loại thế nào cũng không bỏ xuống được cũng là khổ nhất đau nhất chính là những đoạn hồi ức đứt ruột đứt gan.
Ông đứng ở đầu cầu bên này chung quy lại là chỉ có thể ở trong hồi ức mà thương tiếc đến bóng dáng của một người xoay người đi một cái liền sẽ không trở về.
"Nếu như có thể làm lại một lần nữa, cha nhất định sẽ không để cho hai mẹ con con rời đi. Cái giá này quá lớn, ta không chịu trách nhiệm nổi. Hiện tại, chỉ cần có thể thấy con sống tốt thì cha cũng không hề hy vọng xa vời cái gì nữa. Có đoạn trí nhớ kia của mẹ con cùng với cha, đời này cũng thấy đủ rồi."
Người ta nói, làm sai không phải là tệ nhất, khó chịu nhất đó là biết rõ là sai lầm rồi nhưng vẫn còn vây hãm trong đó không tìm thấy lối ra đó mới là điều đáng buồn nhất!
Năm đó chính ông đã phạm vào lỗi như vậy, vì thế đã vĩnh viễn mất đi người phụ nữ à ông yêu nhất.
Người ta nói, ông trời không bao giờ già đi cả, tình người khó dứt, mà ông nhất định phải gánh vác thay cho bà những mệt mỏi trên cuộc đời này rồi !
"Cha. . . . . ." Tình Tình không nghĩ tới Tiết Thiệu Trạch lại yêu mẹ của mình như vậy. Nhưng mà, mẹ có biết không? Hiện tại cô thật không thể nói, bởi vì cô đã lâu không có gặp bà, không biết bà hiện tại như thế nào, có nguyện ý tha thứ cho ông hay không.
"Được r