Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2842 lượt.

tươi hơn, bình tĩnh nhưng lại lộ rõ sự cương quyết.
———————— hoa lệ phân cách tuyến —————————
"Diệp Lỗi, sao cậu mang ít đồ vậy? Quần áo cũng chỉ có vài cái. Hay là ngày mai tôi dẫn câu đi mua thêm nha?" Về đến nhà, Tô Nhiễm bận rộn sắp xếp đồ đạc dùm anh, thấy anh mang quá ít đồ, cô không kìm được mà cằn nhằn.
"Tô Nhiễm, tôi không phải trẻ con." Phía sau, giọng Tiêu Diệp Lỗi không vui.
Tô Nhiễm quay đầu lại, cô chỉ cảm thấy ngại ngùng.
Tiêu Diệp Lỗi vừa tắm xong, cả người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm rồi đi ra, nước còn đọng lại dọc theo bả vai săn chắc của anh chậm rãi chạy xuống, phác họa cơ bắp cường tráng hết sức hoàn mỹ, làn da khỏe mạnh màu lúa mì sáng bóng dưới ánh đèn như thần mặt trời, hai chân thon dài hữu lực không chút nào che lấp mà đứng trước mặt cô.
Tô Nhiễm bất giác thấy gượng gạo, cúi đầu lục đồ trong giỏ của anh, "Áo ngủ đâu? Cũng không mang?"
Còn chưa kiếm xong, cô liền bị Tiêu Diệp Lỗi kéo qua, anh cười cười, "Tôi không quen mặc áo khi ngủ."
"Vậy..." Tô Nhiễm chỉ cảm thấy anh đứng quá gần, cô lui về sau một bước. Anh không thể cứ lúc ẩn lúc hiện như vậy trong phòng, thân hình cao to trước mắt này đã đủ chứng minh anh không còn là một đứa trẻ. Cơ thể này hoàn toàn là của người đàn ông trưởng thành.
"Yên tâm, ngày mai tôi đi mua. Bằng không để một tác giả lớn như chị thấy hết vóc người của tôi, chẳng phải là quá thiệt thòi cho tôi sao." Tiêu Diệp Lỗi biết cô xấu hổ, khéo léo thay đổi bầu không khí.
Tô Nhiễm bật cười, đấm mạnh vào ngực anh, "Phải rồi phải rồi. Cậu bị thiệt thòi, mau vào phòng nghỉ đi."
Tiêu Diệp Lỗi gật đầu, nhìn thật sâu vào mắt cô rồi xoay người đi tới phòng dành cho khách, nhưng tới cửa phòng thì dừng lại như có chút suy nghĩ nhìn Tô Nhiễm.
"Làm sao vậy?" Thấy anh nhìn mình, Tô Nhiễm hỏi.
"Chị không đi nghỉ ư?" Tiêu Diệp Lỗi nhìn lướt qua đồng hồ trên tường, đã khuya lắm rồi.
Hôm nay, Tô Nhiễm rất lạ. Anh nhớ rõ Tô Nhiễm trước đây không thích đi dạo phố nhưng hôm nay ăn xong bữa tối, cô không chỉ kéo anh đi dạo ngắm cảnh đêm Paris mà còn đi xem phim xuất khuya, giống như đang xua đuổi thời gian qua mau.
Chuyện này không giống tác phong của cô.
Tô Nhiễm theo bản năng nhìn thoáng qua đồng hồ, "À, tôi đi ngủ ngay đây."
Tiêu Diệp Lỗi chăm chú nhìn cô hồi lâu, dưạ thẳng người vào cửa, "Có phải chị có chuyện gì không?"
Tô Nhiễm ngây ngẩn, rất lâu sau mới nói, "Tôi nào có việc gì. Được rồi, ngày mai cậu không làm gì hết, tôi dẫn cậu ra ngoài chơi. Còn nữa nha, quần áo của cậu ít quá, chúng ta đi..."
"Tô Nhiễm, có phải bốn năm trước còn chuyện gì mà tôi không biết không?" Tiêu Diệp Lỗi mở miệng cắt ngang lời cô, vẻ mặt chuyển thành nghiêm túc.
Trái tim cô chấn động nhẹ. Chuyện bốn năm trước, người biết chỉ có một mình Tô Ánh Vân.
"Diệp Lỗi, hôm nay cậu làm sao vậy? Mọi chuyện của tôi cậu đều biết mà." Cô mỉm cười.
Tiêu Diệp Lỗi ngờ vực.
"Được rồi mà, cậu mau đi nghỉ đi." Tô Nhiễm sợ anh hỏi thêm, vội đứng dậy, "Tôi cũng muốn đi nghỉ, mệt quá rồi."
"Ngày mai, tôi hẹn ban học đi tham quan triển lãm thực vật. Hơn một giờ tôi mới về, lúc đó tôi sẽ gọi cho chị." Tiêu Diệp Lỗi nói.
"Được." Tô Nhiễm gật đầu.
Khi cô sắp vào phòng, Tiêu Diệp Lỗi đột nhiên cất giọng nỏi, "Chị còn yêu anh ta không?"
Bàn tay cô đặt trên cửa bỗng ngừng lại, cô dừng bước, nụ cười cũng đông cứng.
"Chị còn yêu anh ta không? Chị còn yêu Lệ Minh Vũ không?" Lần này, giọng anh hạ thấp hơn.
Anh biết rõ, bốn năm trước đối với tình cảm cô cố chấp đến cỡ nào, bốn năm sau thì sao? Đằng sau nụ cười của cô có phải vẫn còn che giấu anh điều gì nữa không?
Tô Nhiễm quay đầu lại, đôi mắt khẩn trương nhìn anh, nói nhỏ, "Không yêu." Đã từng yêu, đã từng tổn thương, đã từng đau khổ, cho nên cô đã tỉnh rồi. Tình yêu đơn phương rất thống khổ. Đến cuối cùng cô mới phát hiện thực ra bản thân cô không chịu đựng nổi thống khổ như vậy.
Kỳ thực ngay từ đầu tình yêu này đã được định trước đầy đau khổ và dày vò.
Cô yêu anh, yêu đến tuyệt vọng, nhưng cô vẫn chờ mong.
Đến tận khi tự tay anh bẻ gẫy đôi cánh của cô, để cô mất hết năng lực làm vợ, cô đã khóc, cô đã đau thương.
Yêu Lệ Minh Vũ là một chuyện đau đớn giày xé tâm can. Trừ phi bạn đã chuẩn bị đến chuyện sinh tử trong cuộc đời thì hãy dấn thân vào yêu. Chính vì ban đầu cô chưa chuẩn bị tốt nên thiếu chút nữa cô đã đánh mất cả tính mệnh.
Ngày hôm nay, cô không còn muốn yêu nữa. Cứ như vậy, lẳng lặng trải qua mỗi một ngày là tốt rồi.
Tiêu Diệp Lỗi nhìn bóng lưng cô khuất dần, đôi mắt anh tràn đầy đau đớn...
Màn đêm tĩnh mịch đến đáng sợ.
Tô Nhiễm về phòng ngủ, ôm chân ngồi trên giường. Kim đồng hồ trên đầu giường tích tắc tích tắc trôi qua. Ánh trăng êm dịu ngoài cửa sổ chiếu sáng gò má nhợt nhạt như gấm như lụa của cô.
Nhớ tới lời nói lúc rạng sáng của Lệ Minh Vũ, trái tim cô dần thấy hoảng sợ. Cô không dựa theo địa chỉ trên danh thiếp mà tìm anh, anh có thể làm ra chuyện gì hay không?
Khi kim đồng hồ chỉ đến một giờ sáng, cô cầm lấy điện thoại, cắn răng bấm một