Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2841 lượt.
ngày nay ở Paris, tôi định đi chơi rồi mới về. Tô Nhiễm, tôi ở chỗ chị được không?"
"Ở chỗ tôi?" Tô Nhiễm hơi sửng sốt.
"Sao vậy, không tiện? Hay là..." Anh bỗng nhiên dí sát vào Tô Nhiễm, ánh mắt chăm chú nhìn cô, "Chị sống cùng bạn trai, sợ tôi làm phiền hai người?"
"Làm gì có chuyện đó? Đừng nói mò." Tô Nhiễm trừng mắt nhìn anh, thấy anh ra vẻ không tin, vội đầu hàng, "Được được được. Tôi muốn cậu đến ở còn không được sao? Đồ nhiều chuyện."
Tiêu Diệp Lỗi được như ý, bật cười.
Sau một lúc...
"Tô Nhiễm, chuyện Hòa Vy kết hôn với Lệ Minh Vũ, chị nghe nói chưa?" Anh chợt hỏi.
Tay Tô Nhiễm cầm tai nghe run nhẹ, nụ cười trên môi thoáng cứng đờ. Hồi lâu sau, cô cười tươi hơn, "Chuyện của họ không liên quan đến tôi."
"Vậy chuyện nhà họ Hòa thì sao?" Tiêu Diệp Lỗi than nhẹ, "Tôi nghe nói tập đoàn Hòa Thị đổi chủ."
Hóa ra là sự thật.
Trái tim Tô Nhiễm đập nhanh một nhịp, nụ cười trên môi biến mất.
"Tô Nhiễm, chị không nhận được thư từ luật sư sao? Thông báo việc phân chia tài sản nhà họ Hòa." Tiêu Diệp Lỗi nghi ngờ nhìn cô.
"Có nhận." Cô nhìn xa xăm, "Lúc còn sống, ba đã lập di chúc. Sau khi ba qua đời, tài sản nhà họ Hòa và cổ phần tập đoàn Hòa Thị đều có phần của mẹ và tôi. Nhưng cậu biết, mẹ và tôi không hứng thú với những thứ thuộc về nhà họ Hòa. Ba đã không còn thì nhà họ Hòa cũng không còn quan hệ gì với tôi nữa."
Tiêu Diệp Lỗi hiểu rõ tính cách của cô, gật đầu, "Thế nhưng tôi nghe nói. Hiện giờ người có thế và nắm nhiều cổ phần của nhà họ Hòa là Lệ Minh Vũ, không phải Bạch Sơ Điệp hay Hòa Vy. Dưới nhiều trường hợp, tuy Hòa Vy là người đại diện Hòa Thị ra mặt, nhưng thực tế phần lớn quyền hạn đều bị thương hội khống chế. Chị không cảm thấy kỳ lạ sao?"
Bị thương hội khống chế?
Thần sắc Tô Nhiễm phảng phất bối rối khó hiểu.
"Chị cũng cảm thấy kỳ quái phải không?" Tiêu Diệp Lỗi nhẹ giọng hỏi.
Tô Nhiễm trầm ngâm, lại nghĩ đến danh thiếp của Lệ Minh Vũ, đột nhiên làm cô liên tưởng đến quan hệ giữa anh và thương hội, anh tranh cử bộ trưởng kinh tế, tự nhiên cũng sẽ qua lại gần gũi chặt chẽ với thương hội. Chuyện này có liên quan gì đến nhau hay không?
"Tô Nhiễm, chị nghĩ ra cái gì sao?" Anh thấp giọng hỏi.
"A, không có gì." Tô Nhiễm đè nén nghi hoặc nhấp nhô trong lòng, cười nhẹ, "Có lẽ cậu không hiểu Hòa Vy. Tuy nói chị ấy giỏi xã giao, nhưng chẳng qua chỉ nổi tiếng trong giới thời trang. Nếu bàn về sách lược và mưu kế trên thương trường, một cô gái như chị ấy sao có thể ứng phó nổi? Nhìn bề ngoài chị ấy rất mạnh mẽ và thành công, thực tế chị ấy cũng có lúc mệt mỏi. Nếu chị ấy đã kết hôn với Lệ Minh Vũ, vậy dĩ nhiên sẽ giao gánh nặng nhà họ Hòa cho Lệ Minh Vũ. Điều này rất bình thường."
"Chị chắc không?" Tiêu Diệp Lỗi lắc đầu không đồng ý, "Tô Nhiễm, tôi không đồng ý với suy nghĩ của chị. Biết đâu Lệ Minh Vũ thật sự có âm mưu mà chúng ta không biết."
"Dù cho như vậy cũng không liên quan tới tôi." Cô nhìn anh, nụ cười có chút miễn cưỡng, "Nhà họ Hòa là chuyện của Hòa Vy. Nếu tôi nhúng tay vào lần nữa, chị ấy sẽ càng hận tôi hơn, cần gì phải làm vậy? Thật ra chỉ cần người nhà họ Hòa có thể bình an, không nhất định phải vinh hoa phú quý như thế nào."
Tiêu Diệp Lỗi cười, "Cũng đúng, dù sao bây giờ chị cũng không phải người nhà họ Hòa, cũng không phải người nhà họ Lệ, mà là người...nhà họ Tiêu." Anh nói một lời mang hai lớp ý nghĩa, rồi dùng sức kéo cô qua, "Cho nên, họ thích dằn vặt nhau như thế nào là việc của bọn họ, không liên quan đến chị. Dù nhà họ Hòa thật sự có chuyện, cũng chỉ là \'người trong nhà đánh nhau\'. Cuộc sống của chị không bị cuốn vào là tốt rồi."
Tô Nhiễm cười thản nhiên, ánh mắt lại hơi suy tư.
Cô muốn trải qua cuộc sống đơn giản bình thường nhất, nhưng người đàn ông đó... Sự xuất hiện lần nữa của anh có thể phá tan yên ổn của cô hay không? Anh rốt cuộc có mục đích gì? Còn có lời mời đêm nay của anh...
"Chị nghĩ gì vậy?" Tiêu Diệp Lỗi huých cô.
"Không có gì. Chỉ đang nghĩ làm tiệc tẩy trần cho cậu như thế nào. Tuy rằng có hơi muộn." Cô cười, cố định thần lại.
"Đúng rồi nha." Tiêu Diệp Lỗi cười nhìn cô, "Ai nói là muộn? Không muộn chút nào hết. Nghe nói chị bán bản quyền sách được lắm. Hôm nay, tôi phải ăn một bữa no nê mới được."
"Được thôi. Cậu muốn ăn gì, tôi mời." Giọng nói Tô Nhiễm thoải mái nhẹ nhõm.
Tiêu Diệp Lỗi cười kéo cô dậy, "Đương nhiên là một bữa tiệc hoành tráng kiểu Pháp rồi, càng mắc càng tốt. Đi thôi."
Hai người rời khỏi quãng trường.
Người đàn ông đứng ở một góc khác của quãng trường luôn dõi theo bóng lưng Tô Nhiễm, thấy hai người đã đi xa, anh ta cũng đành cười bỏ đi.
————————— hoa lệ phân cách tuyến ——————————
La Tour\'d Argent
Đây là một nhà hàng tọa lạc tại Quaide la Trournelle, tiếng tăm vang lừng trên toàn thế giới. Nhà hàng nổi tiếng nhất với mười tám món vịt, mùi vị thơm ngon vô cùng từng khiến Charles Chaplin, nhiều vị tổng thống, thủ tướng Pháp, và tổng thống Mỹ Roosevelt, Truman, Eisenhower, Kennedy cho đến Nixon đến ăn. Nhà hàng này còn được dịch là "Tòa tháp bạc",