Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2846 lượt.

có nghĩa là sáng chói.
Toàn bộ quá trình dùng cơm, Tiêu Diệp Lỗi vẫn ăn nhưng lại chẳng cảm nhận được mùi vị gì. Suốt bữa ăn, anh hầu như chỉ cau mày nhìn cô bé ngồi bên cạnh Tô Nhiễm, cộng thêm Mộ Thừa không biết từ đâu mọc ra.
So với Tiêu Diệp Lỗi đang khó chịu, Mộ Thừa từ đầu đến cuối luôn dịu dàng như nước. Hai kiểu tính cách đàn ông này đều là kiểu khiến phụ nữ khó chống lại nhất. Một người nhiệt tình như lửa, một người ấm áp chất phác như nước. Song hai kiểu tính cách này vẫn có điểm tương tự nhau. Đó chính là một khi đã nhìn trúng cái gì thì nhất định phải có cho bằng được, còn chưa đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua.
Mộ Thừa chọn một chai rượu vang đỏ lâu năm. Rượu vang vừa khui, nhân viên phục vụ bên cạnh rót rượu vào từng ly đặt giữa ba người. Mộ Thừa nhanh chóng lấy ly rượu trước mặt Tô Nhiễm để trước mình, rồi đem một cốc sữa nóng đặt trước mặt cô.
Tô nhiễm khẽ mỉm cười, "Hôm nay vui vẻ như vậy, uống một chút cũng được mà."
"Em là bệnh nhân của anh, anh nói không thể uống là không thể uống." Mộ Thừa chu đáo nói, rồi cầm lấy ly rượu, nhìn Tiêu Diệp Lỗi, "Ly này tôi thay Tiểu Nhiễm mời cậu. Coi như là tẩy trần cho cậu. Hy vọng mấy ngày nay, cậu đi chơi vui vẻ."
Tiêu Diệp Lỗi nhếch miệng, khẽ cụng ly, rồi hai người cùng uống một ngụm rượu vang đỏ.
"Bác sĩ Mộ đối với bệnh nhân nào cũng đều quan tâm như vậy sao?" Tiêu Diệp Lỗi lắc nhẹ rượu vang đỏ trong ly, sau đó mới để xuống. "Theo tôi thấy, hình như bác sĩ Mộ quan tâm hơi quá rồi."
"Diệp Lỗi..." Tô Nhiễm khẽ kêu anh. Sao anh lại như vậy, sao lại nhìn Mộ Thừa như nhìn kẻ thù. Từ lúc gặp mặt đến bây giờ, anh cứ tỏ vẻ khó chịu với người ta.
Hôm nay, cô vốn không định mời Mộ Thừa, nhưng vừa lúc anh gọi điện, lại nghe nói Diệp Lỗi tới, anh chủ động hẹn gặp ở nhà hàng này. Không ngờ Diệp Lỗi...
Cách Lạc Băng ngồi bên cạnh nhõng nhẽo lên tiếng, "Cậu Diệp Lỗi, ba con rất thích mẹ Tô Nhiễm nha."
Sắc mặt Tiêu Diệp Lỗi tối sầm.
Tô Nhiễm nghe xong, vội nói: "Băng Nựu, ăn cái này đi con."
Cách Lạc Băng gật đầu, ăn một miếng khoai tây nghiền thật to. Cô bé rất thích ăn khoai tây nghiền ở nhà hàng này.
"Còn tôi cho rằng bác sĩ nhớ kỹ bệnh tình của bệnh nhân là đạo đức cơ bản của nghề nghiệp." Mộ Thừa không hề phủ nhận lời nói của Cách Lạc Băng, cười điềm đạm, "Dạ dày của Tiểu Nhiễm không khỏe, phải hết sức chú ý mới được."
"Bác sĩ Mộ, suy nghĩ của tôi bất đồng với anh." Tô Diệp Lỗi cau mày cười, "Cuộc sống ngắn ngủi, cứ thuận theo tự nhiên, thích cái gì thì thử cái đó. Rượu vang đỏ không giống rượu mạnh. Nó làm từ quả nho, loại trồng trên hai mươi lăm năm, rễ cây cắm rất sâu vào lòng đất, hấp thụ nhiều khoáng chất và nguyên tố vi lượng. Rượu nho lên men từ loại trái này là có giá trị dinh dưỡng nhất. Chai rượu mà chúng ta đang uống bây giờ hội đủ điều kiện này. Anh là bác sĩ, hẳn là nắm được trong rượu vang đỏ chứa nhiều axit amin, khoáng chất và vitamin. Những chất dinh dưỡng này, cơ thể con người cần phải được bổ sung và hấp thụ thêm. Tôi không cho rằng rượu vang đỏ có hại với Tô Nhiễm. Nếu tôi là anh, tôi tuyệt đối sẽ chiều theo ý muốn của Tô Nhiễm, cho cô ấy uống thứ cô ấy thích.
Mộ Thừa nghe vậy, nụ cười càng rộng hơn, "Cậu Tiêu không hổ danh là nhà nghiên cứu thực vật học. Tôi thường nghe Tô Nhiễm nhắc đến cô ấy có một cậu em trai xuất sắc đến cỡ nào. Hôm nay được gặp quả thực làm tôi mở rộng tầm nhìn. Chỉ thành phần một chai rượu vang đỏ mà đã nghiên cứu thấu đáo như vậy. Chỉ có điều đứng trên góc độ bác sĩ như chúng tôi để đánh giá, rượu vang đỏ tuy thành phẩm từ quá trình lên men tự nhiên, nhưng hàm lượng đường trong nho chuyển hoá thành cồn khi lên men thường từ mười phần trăm đến mười ba phần trăm. Vì lẽ đó mà nói, rượu vẫn là rượu, cứ nên uống ít thì tốt hơn."
Tiêu Diệp Lỗi nhìn Mộ Thừa, cười rồi chỉnh anh, "Anh sai rồi. Tô Nhiễm chỉ là chị gái trên danh nghĩa của tôi."
Trên bàn ăn rõ ràng đang có chiến tranh ngầm giữa hai người đàn ông.
Thế nhưng, Tô Nhiễm chỉ chú ý đến Cách Lạc Băng ngồi bên cạnh, vừa rồi cô bé không cẩn thận làm dính khoai tây nghiền trên váy, cô kéo cô bé qua, ngẩng đầu nói với hai người, "Tôi dẫn Cách Lạc Băng đi toilet rửa sạch. Mọi người cứ ăn trước."
Thấy cô đi xa, nụ cười của Tiêu Diệp Lỗi cuối cùng cũng biến mất, anh nói thẳng: "Anh thích cô ấy?"
Mộ Thừa buông ly rượu, hơi dựa người về sau, "Phải, tôi thích cô ấy."
"Tôi nói rồi, cô ấy chỉ là chị gái trên danh nghĩa của tôi." Ánh mắt Tiêu Diệp Lỗi kiên quyết, nhấn mạnh lần nữa.
"Thì sao? Vừa rồi tôi đã nói, rượu là rượu, coi như là làm từ trái cây nguyên chất thì vẫn chỉ là rượu. Mãi mãi cũng không thể thành nước trái cây." Mộ Thừa trầm tĩnh từ tốn nói, ngay cả nụ cười cũng dịu dàng. "Nhưng mà sức khỏe của Tô Nhiễm đã quyết định cô ấy không thể đụng vào rượu được."
Tiêu Diệp Lỗi hiểu ý của anh, cười khẩy một tiếng, "Bác sĩ Mộ, để tôi chích trước cho anh một mũi tiêm dự phòng. Tô Nhiễm là của tôi, tôi tuyệt đối không buông tay."
"Thật trùng hợp. Tôi cũng nghĩ như vậy." Nụ cười trên môi Mộ Thừa càng