Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2910 lượt.

ìn anh, tỏ thái độ không phối hợp.
Lệ Minh Vũ bật cười, cầm khăn lau miệng cho cô bé, nói, "Vậy đi, cháu nói cho chú biết tất cả mọi chuyện liên quan đến Tô Nhiễm. Chú mời cháu ăn kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được. Cháu chịu không?"
Cách Lạc Băng nhếch mày trợn mắt nhìn anh, cô bé nhăn mũi, chăm chú nhìn anh cả buổi rồi chợt thốt lên, "Có phải chú muốn dẫn mẹ Tô Nhiễm đi không? Không cho cháu gặp mẹ nữa?"
Lệ Minh Vũ hơi sửng sốt, lập tức cong môi, "Phải."
"Chú là sói xám [1'> ! Là người xấu! Cháu không để chú dẫn mẹ Tô Nhiễm đi đâu? Hừ!" Cách Lạc Băng chợt hét to với anh, cô bé giận đến đỏ mặt.
[1'> Sói xám: là hình ảnh thường gặp trong truyện dành cho thiếu nhi, thường diễn tả cái xấu như tham lam, độc ác, gian xảo,..
Lệ Minh Vũ ngỡ ngàng, điều chỉnh tư thế ngồi một chút, nói: "Thực ra cháu không nói, chú cũng biết ba cháu là ai."
"Cháu mới không tin." Cách Lạc Băng chu miệng.
"Nếu chú đoán sai, vậy chú mời cháu ăn hết toàn bộ kem có ở đây. Nhưng nếu chú đoán đúng, sau này cháu không được phép gọi Tô Nhiễm là mẹ nữa, biết chưa?" Lệ Minh Vũ nói nhẹ nhàng.
Cách Lạc Băng nghiêng đầu, trợn mắt nhìn anh rất lâu, "Được, vậy chú nói ba cháu là ai?"
Lệ Minh cong môi, "Ba cháu là Mộ Thừa, phải không?"
"Băng Nựu, con..." Tô Nhiễm nói đến phân nửa, nhìn thấy người đàn ông nhàn nhã ngồi đối diện Cách Lạc Băng, cô ngạc nhiên kinh hãi, giọng cô đột ngột im bặt.
Tô Nhiễm tuyệt đối không nghĩ tới người dẫn Băng Nựu đi lại là Lệ Minh Vũ. Suốt dọc đường đến đây, cô nghĩ đủ mọi tình huống có thể xảy ra, hầu như chỉ cần có một chút khả năng thì cô đều nghĩ tới nhưng lại bỏ sót Lệ Minh Vũ.
Người trong căn tin không nhiều nên vừa vào cửa cô liền nhìn thấy anh nhàn nhã ngồi đối diện Băng Nựu đang ăn kem. Thấy cô tới, cô bé vui mừng dốc sức vẫy tay với cô.
Tô Nhiễm chôn chân tại chỗ cả phút đồng hồ. Cô chưa bao giờ tưởng tượng hình ảnh Lệ Minh Vũ ở chung với trẻ con là thế nào. Bốn năm trước, cô yêu anh mù quáng, nhưng lại không hiểu tý nào về con người anh. Con người anh như một ẩn số gây khó dễ cho người khác, khiến người khác không còn cách nào khác ngoài việc miệt mài đi tìm hiểu anh thực ra là người như thế nào.
Ánh mặt trời chảy tràn trên bờ vai Tô Nhiễm, đôi mắt khẩn trương và khiếp sợ của cô lọt vào tầm mắt anh, bờ môi mỏng của anh không kềm được mà thoáng nhếch lên. Bộ dáng của cô làm anh nhớ tới bốn năm trước. Khi đối mặt với anh, lúc nào cô cũng như một con thỏ nhỏ nhắn đang hoảng sợ. Đôi mắt trong vắt xinh đẹp của cô vừa rực rỡ lại vừa như đang vùng vẫy. Có một điều anh không hiểu chính là rõ ràng anh chán ghét nhưng suốt bốn năm qua, mỗi khi nằm mơ anh vẫn luôn nhớ kỹ bộ dáng này của cô, ngay cả hình ảnh cô bất lực đêm hôm đó vẫn luôn cào xé trái tim anh.
Đêm hôm đó cô nhìn qua cũng nhỏ nhắn thế này, cô như một đứa bé rơi xuống nước, hai tay chỉ biết ôm chặt cổ anh, đau đớn mà báu chặt tay vào bả vai rắn chắc của anh, tiếng khóc thầm của cô, ngâm nga rên rỉ của cô, thở gấp của cô, tất cả mọi thứ đều đan xen vào nhau xuất hiện trong giấc mơ của anh.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ tối sầm, anh dựa người vào ghế, nhìn Tô Nhiễm đầy suy tư.
Tô Nhiễm hiểu cái gì nên tới vẫn phải tới, anh là kiểu đàn ông có thù tất phải báo. Quả nhiên, anh không ra tay với cửa hàng của Guerlain nhưng lại bắt đầu quấy rối những người xung quanh cô.
Cô thầm hít sâu một hơi, chống lại ánh mắt anh, bước lên ôm Băng Nựu, khẽ nói: "Băng Nựu, không phải mẹ đã từng dặn con không được tùy tiện nói chuyện với người lạ, càng không được tùy ý đi theo người lạ sao? Sao con không nghe lời mẹ?"
"Con không có đi lung tung, là sói sám nói biết mẹ Tô Nhiễm nên con mới đi theo." Băng Nựu càng nói càng nhỏ, cô bé sợ Tô Nhiễm nổi giận.
"Sói xám?" Tô Nhiễm sững sờ.
Cách Lạc Băng chỉ Lệ Minh Vũ, "Chính là chú ấy. Chú ấy nói muốn dẫn mẹ đi, không cho con gặp mẹ Tô Nhiễm nữa."
Tô Nhiễm ngạc nhiên nhìn người đàn ông đối diện, tuy trẻ con đôi khi sẽ cường điệu lên nhưng cốt lõi là chuyện đó vẫn có thật không phải hư cấu. Những lời này quả thực dọa cô sợ vô cùng.
Lệ Minh Vũ cười một nụ cười đầy bí hiểm.
"Anh Lệ, rốt cuộc anh muốn như thế nào?" Cô ôm chặt Cách Lạc Băng, nhìn anh hỏi.
Đôi mắt Lệ Minh Vũ trầm tĩnh lướt qua gương mặt cô rồi đến khuôn mặt Cách Lạc Băng đang tức giận trừng mắt nhìn anh, vóc người cao lớn hơi nhoài về trước, "Cô bé, vừa rồi không phải chúng ta đã đánh cuộc với nhau sao. Chỉ cần chú đoán đúng tên ba cháu thì sau này cháu sẽ không gọi mẹ Tô Nhiễm nữa?"
Trái tim Tô Nhiễm đập nhanh một nhịp.
Khuôn mặt Cách Lạc Băng liền ấm ức, nghẹn ngào rồi bật khóc, cô bé cố sức ôm chặt Tô Nhiễm, "Không chịu. Mẹ Tô Nhiễm là mẹ. Hu hu."
"Anh Lệ, anh quá đáng lắm." Tô Nhiễm không biết xảy ra chuyện gì, nhưng rõ ràng hai người này không hợp nhau.
"Quá đáng? Tôi cho rằng người lỡ hẹn mới là người quá đáng nhất." Lệ Minh Vũ cười, khẽ nói. Anh cầm chiếc cốc bên cạnh, tự mình rót nước cam vào cốc rồi bất ngờ đặt trước mặt Tô Nhiễm. Động tác của anh tỏ ra hết sức tự nhiên.
Tô Nhiễm chỉ biết