Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1074 lượt.

ông ngủ được.
Cô rất muốn gọi điện cho Nhan Bác để được nghe giọng nói của anh.
Trong điện thoại, Tô Cẩn hỏi: “Anh đang ở đâu?”
“Đang trên đường về ký túc.” Tiếng cười dịu dàng của anh như truyền hơi ấm sang cô: “Thế em đang ở đâu?”
Tô Cẩn cố gắng kìm giọng xuống: “Lâm Tiêu uống nhiều quá, em ở cùng cô ấy một đêm.”
“Ờ.”
“Nhan Bác, nếu có một ngày anh không còn cần em nữa thì cho dù em có cầu xin anh thế nào, anh cũng sẽ không quay lại phải không?” Tô Cẩn cảm thấy mặt mình lạnh toát, cố gắng kìm nén giọng nói đang nấc nghẹn, không để cho anh phát hiện ra.
“Đừng có cả ngày nghĩ vài cái chuyện linh tinh như thế.”
“Em chỉ nói nếu như... nếu như thôi. Anh có làm thế không?”
Nhan Bác nghiêm túc nghĩ ngợi một lúc rồi mới nói: “Cũng có thể. Nếu như anh thật sự không thích, một khi lòng đã quyết thì cầu xin cũng chẳng có nghĩa gì!”
“Ờ.”
Chỉ một câu “ờ” khiến Nhan Bác thấy ngạc nhiên. Thực ra ý anh vừa muốn nói là “thích”, mặc dù không trực tiếp, nhưng chí ít cũng thừa nhận là bây giờ anh thích cô, lẽ nào cô không phải đang rất vui sao?
“Sao thế?” Nhan Bác nhẹ nhàng hỏi.
Tô Cẩn vội vàng lau nước mắt, nói: “Không có gì, em chỉ hỏi vậy thôi. Anh mau về đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Nhan Bác ho nhẹ một tiếng, hình như bị cảm lạnh thật rồi. Chợt nhớ ra ban sáng cô đi không mang ô, cho nên buổi tối Nhan Bác đã đứng ở bến xe đợi rất lâu, lo cô bị mưa ướt.
Cả ngày hôm nay cô không ở bên anh, anh bỗng cảm thấy như có gì thiếu thiếu, luôn vô thức ngẩng lên tìm cô. Anh dường như đã quen với việc cưng chiều cô mất rồi.
Nhan Bác cười khẽ: “Ừ, em ngủ sớm đi nhé!”
Tô Cẩn cúp máy, quay người qua thấy Lâm Tiêu đã ngủ say, giọng thì thầm: “Cậu phải mau bình tâm lại, biết không hả? Cho dù thua hay thắng thì cũng phải sống cho thật tốt.”
Chúng ta đã vứt bỏ sự tôn nghiêm, cá tính và cả sự cố chấp của mình, cũng là vì không thể từ bỏ được một người...






Cho dù có một ngày bị tổn thương, nhưng chỉ cần nhớ đến thời khắc này, cô cũng sẽ cố hết sức mà tha thứ.
Nhan Bác bị cảm, giọng khản đặc, uống thuốc cũng không thấy có chuyển biến.
Tô Cẩn không biết đã nghe được một bài thuốc dân gian ở đâu, nói uống trà kiều mạch sẽ chữa khỏi ho. Cô liền nhờ mẹ gửi cho một bao lớn, rồi mang ra ngoài cổng ký túc, phơi suốt mấy ngày liền.
Nhan Bác cười chế giễu: “Đây chỉ là phương thuốc của mấy lang băm thôi, thế mà em cũng tin.”
Tô Cẩn nói với vẻ không phục: “Ai bảo thế, em đã vào thư viện nghiên cứu rồi, đó là phương pháp chữa bệnh thời xưa của người Trung Quốc, rất hiệu nghiệm. Em muốn thử xem sao. Mặc dù hơi đắng, nhưng em có cách làm nó không đắng nữa.”
Anh nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay cô, rồi mu bàn tay, cảm giác ngưa ngứa, như thể muốn chui vào trong bụng cô.
“Hắt xì!” Một cái gì đó dài dài tung bay, dính lên đầu mũi Tô Cẩn, cô hắt hơi thật không đúng lúc chút nào.
Nhan Bác mỉm cười, nắm chặt tay cô, áp vào ngực mình, không khí tràn ngập niềm hạnh phúc.
Tô Cẩn “mất tích” mấy hôm liền, thần thần bí bí, chẳng biết đang nghiên cứu cái gì.
Nhan Bác không kìm được gọi điện cho cô: “Gần đây em bận rộn gì thế?”
Cô chỉ cười: “Tạm thời giữ bí mật, mấy hôm nữa anh sẽ biết ngay thôi.”
Một tối, Nhan Bác chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại giục cuống quýt của cô.
“Mau xuống dưới đi, năm phút nhé! Không, chỉ hai phút thôi.”
Tô Cẩn đứng trước cổng ký túc xá nam, lo lắng ngó vào bên trong với ánh mắt kỳ vọng.
Anh ở tầng ba, tổng cộng có bốn mươi sáu bậc cầu thang, nếu chạy nhanh thì hai phút may ra mới kịp. Nhưng sau tận năm phút hai mươi bảy giây, anh mới xuất hiện trước mặt cô.
Cô có vẻ hơi giận dỗi, hai tay để đằng sau, mặt xị ra: “Chậm chết đi được.”
“Em thử leo xuống giường, mặc quần áo, rồi lại chạy từ tầng ba xuống xem mất bao nhiêu phút?” Anh vừa ho nhè nhẹ vừa nói.
Tô Cẩn cảm thấy đuối lý, hậm hực đưa hai tay chắp sau lưng ra trước, giơ ra một cặp lồng nhôm, chau mày nói: “Sao anh vẫn còn ho thế? Cái này, tí nữa ăn hết đi nhé.”
“Này, cậu đang ở ngoài kia, mau vào đi, sắp đóng cửa rồi đấy!” Cô quản lý ký túc đứng ở cửa rầy la.
Tô Cẩn vội vàng trao cặp lồng vào tay anh, rồi nhanh chóng kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh, sau đó ba chân bốn cẳng chạy mất.
Sau khi quay vào ký túc, Nhan Bác bị các bạn cùng phòng trêu không ngớt. “Không ngờ Tô Cẩn nhà cậu cũng là một người vợ đảm đang đấy nhỉ?!”
Đúng lúc đó, cô gọi đến. “Đã nếm thử chưa?”
“Vẫn chưa, anh sẽ thử ngay.” Nhan Bác múc ở trong cặp lồng ra một thìa giống như cháo, đưa lên miệng nếm thử, thấy trơn trơn, mềm mềm, hỏi: “Là cái gì thế?”
“Canh trứng sữa đấy, có ngon không?” Mặc dù cô đã nhờ các bạn ở ký túc nếm thử vô số lần rồi nhưng vẫn chưa tự tin, không biết anh có thích không.
Nhan Bác lại múc một thìa nữa, đưa lên miệng, vừa ăn vừa trả lời: “Ừ, ngon lắm.”
Lúc này, Tô Cẩn mới thấy yên tâm. “Tiếc là hai thứ đó em đều không được đụng vào.”
Những hương vị mà anh đang thưởng thức đó, cô lại không được biết nó