Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1090 lượt.
i, xị mặt, chau mày, nói dứt khoát: “Không được thay đổi, mặc cái này đi.”
Tô Cẩn ngây người, rốt cuộc cũng kệ cho anh trả tiền cả chiếc vòng nữa.
Sáu mươi lăm tệ này tiêu thật không đáng, sớm biết thế này thì chẳng chỉ nữa.
Ra khỏi cửa hàng, mặt Tô Cẩn vẫn buồn buồn, nhưng trong lòng lại rất hạnh phúc.
“Anh thích em mặc như thế này.” Lời nói của Nhan Bác khiến Tô Cẩn thấy tai mình nóng bừng, bất giác nắm tay anh chặt hơn.
Trên xe buýt, người tự nhiên lại đông lạ thường, thật không dễ chen lên, lại do cô mặc đồ không thuận tiện, nên đứng cũng không vững.
Nhan Bác nói: “Ôm eo anh là được.”
Cô giơ tay, ôm lấy người anh. Trong lòng cô nghĩ gì, anh đều hiểu rõ; còn anh muốn làm gì, cô cũng sẽ ủng hộ, giúp đỡ.
Can đảm không có nghĩa là không sợ hãi, nỗi sợ hãi vẫn còn ở phía trước.
Với điều kiện gia đình Tô Cẩn, sinh hoạt phí hằng tháng không phải thiếu thốn gì, cần mua vài món đồ xa xỉ cũng không có gì khó khăn, nhưng cô quyết định góp tất cả tiền của mình vào tài khoản chung cùng Nhan Bác, như vậy có thể phần nào giảm bớt gánh nặng cho anh. Nhưng cô không ngờ, điều đó lại làm tổn thương lòng tự trọng của anh.
Không biết ai đó đã từng nói, khi bạn tự nhiên muốn tiết kiệm tiền cho một người đàn ông, chứng tỏ bạn đã coi người đó là chồng tương lai rồi.
Khi Tô Cẩn đỏ mặt giải thích câu này cho Nhan Bác nghe, anh day day cằm cô, nói hết sức nghiêm túc: “Đừng có vì anh mà tiết kiệm tiền. Kể cả sau này lấy nhau, anh cũng không hy vọng em vì anh mà làm như thế.”
Tô Cẩn lúc đó không kịp phản ứng gì, sau mới từ từ hiểu ra, thấy câu nói này có một ẩn ý: Anh không hy vọng sau khi kết hôn, cô vì anh mà tiết kiệm tiền. Như vậy có thể nói, anh đã coi cô là vợ tương lai rồi sao?
Thì ra, hai người đã sớm coi đối phương là một nửa của đời mình.
Thời điểm cuối năm này, cậu út của Tô Cẩn đến thành phố B dự hội thảo, nhân tiện ghé thăm cô. Nhưng Tô Cẩn biết, đối tượng cậu quan tâm không phải cô mà là đứa cháu rể tương lai Nhan Bác.
Cho nên, nửa tháng trước cô đã sớm đánh tiếng với anh: “Thật ra cậu út là một người rất tốt, từ nhỏ cậu đã hết mực yêu thương em. Tính cách của anh và cậu ấy rất giống nhau, rất dễ hòa hợp, đến lúc đó, anh chỉ cần thể hiện một tí thôi, chắc chắn cậu sẽ thích anh!”
Nhan Bác sau khi trầm ngâm suy nghĩ một lúc, trịnh trọng gật đầu đồng ý.
Trước hôm hẹn gặp một ngày, anh bỗng gọi điện, nói: “Ngày mai sợ là không cùng em đi đón cậu được rồi. Anh vừa nhận điện thoại ở nhà, tình hình mẹ anh không được tốt. Anh đang ở ga rồi, phải về gấp, cũng không biết khi nào mới quay lại được.”
Cô sốt ruột nói: “Vậy anh đợi em một lát nhé, em sẽ về cùng anh.”
Anh vội vàng ngăn cô, giọng rất nghiêm khắc: “Đừng làm loạn lên nữa. Em đi thì cũng có ích gì?!” Thấy cô không nói gì, anh liền chuyển giọng nói: "”Mẹ anh sẽ không sao đâu. Em ở lại đón cậu đi, đợi anh quay lại.”
“Nhưng mà...”
“Không nhưng nhị gì nữa, em đi cùng, anh lại phải chăm cả em nữa. Với lại, không phải tuần sau em phải thi sao?”
Tô Cẩn bị nói cho không thốt được lời nào. Nghĩ đi nghĩ lại, thấy mình đúng là cũng chẳng giúp được gì, cô nói: “Được rồi, nhưng nếu có chuyện gì, anh phải báo ngay cho em biết đấy nhé.”
Hôm sau, Tô Cẩn đưa cậu đi ăn cơm.
Cậu út không ngừng gắp thức ăn cho cô, cười cười hỏi: “Sao không thấy bạn trai của cháu? Cậu nghĩ cháu đi cùng cậu ấy đến đây chứ?!”
“Nhà anh ấy có chuyện nên anh ấy phải về nhà rồi.”
“Hả? Cậu còn tưởng cháu không muốn cho cậu gặp cậu ấy đấy!” Cậu út tủm tỉm, vẫn hay nói đùa như mọi khi.
Nhưng Tổ Cẩn không sao cười được.
Cậu út hỏi: “Sao thế? Cãi nhau à?”
Cô lắc lắc đầu, tiếp tục ăn cơm.
Cậu út lại liếc nhìn cô, nói: “Có biết là bố cháu sắp chuyển tới đây không?”
Cô khẽ gật đầu, im lặng.
“Có nghĩ đến chuyện ở lại trường không? Tình hình của cháu cậu cũng đã nắm được chút ít. Bố mẹ cháu mặc dù ngoài miệng nói mặc kệ, nhưng trong lòng lại rất lo lắng đấy. Cháu nghĩ xem, làm cha mẹ, có ai muốn con mình phải ở bên ngoài chịu khổ chứ?”
Tô Cẩn vẫn im lặng, đầu cúi xuống, sợ cậu nhìn thấy mũi mình đỏ lên.
“Thực ra cháu có thể thương lượng với cậu ấy xem sao, cậu ấy về quê chưa hẳn sẽ có cơ hội tốt thế này. Bây giờ cậu ấy đang học ở khoa nào?”
Nghe đến đây, Tô Cẩn đột nhiên ngẩng lên. “Không cần, mọi người không cần phải can thiệp. Cứ cho là sau này anh ấy ở lại trường, cũng là do nỗ lực của bản thân. Nếu có một ngày, để anh ấy biết mọi người giúp anh ấy, anh ấy sẽ hận cháu.”
“Nha đầu ngốc, kiêu ngạo có đáng giá không?” Cậu nhìn cô, ánh mắt đầy hàm ý.
Ánh mắt cô kiên định, cô nói: “Kiêu ngạo không đáng giá, nhưng không có lòng kiêu ngạo thì không phải là Nhan Bác. Cậu út, cháu biết mọi người đều vì muốn tốt cho cháu, nhưng cháu thích anh ấy, thích trí tuệ của anh ấy, thích tính trầm tĩnh, sự nghèo túng của anh ấy và thích cả sự kiêu ngạo của anh ấy nữa.”
Sau khi quen anh, cô mới biết, anh chỉ là một con người bình thường như bao người khác, khi vui thì cười, khi buồn thì khóc, chỉ là anh hay che giấu mà thôi. Ngườ