Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
ghẹn ngào, trầm lắng như thế. Trái tim Tô Cẩn như bị ai đó bóp chặt gần như nghẹn thở. Cô càng ôm anh chặt hơn, thì thầm vào tai anh: “Anh sẽ không mất hết đâu, còn có em mà, em sẽ mãi mãi ở bên anh...”
Nước mắt cô chảy xuống cổ, nóng bỏng như muốn thiêu đốt cơ thể.
Nhan Bác trở mình, kéo cô nép vào ngực anh thì thầm: “Để anh ôm em một lúc.”
Cô dựa đầu vào ngực anh, nằm gọn trong vòng tay, từ từ nhắm mắt lại. “Em ở bên anh, chúng mình sẽ cùng ngủ...”
Nếu có thể, cô hy vọng mãi được ở bên anh như thế này, cho đến khi đầu bạc răng long.
Khi yêu ai đó, người ta sẽ mơ ước một cuộc sống tương lai dành cho hai người.
Ban ngày, khi Nhan Bác ra khỏi nhà, Tô Cẩn ở lại giúp dọn dẹp nhà cửa hoặc đưa bà nội anh đi tản bộ, chuyện trò, đôi lúc lại ngồi bên giường mẹ anh, nói chuyện với bà.
Có lần, Tô Cẩn sáng sớm tỉnh dậy, nghe thấy bà Nhan ở trong phòng la hét gì đó, liền chạy vội sang xem, thấy cô giúp việc đang đứng dựa ở cửa không vào, vẻ mặt chán ghét và thản nhiên như không, nói: “Rên, rên cái gì? Cả ngày không biết rên cái gì nữa?!”
Tô Cẩn nghe thấy thế, những giọt nước mắt cứ thế chảy xuống, cô đẩy cô giúp việc ra khỏi phòng. Hóa ra bà Nhan tiểu tiện, Tô Cẩn bê một chậu nước, lau rửa sạch sẽ rồi thay cho bà một chiếc quần mới.
Tô Cẩn còn nhớ Nhan Bác đã từng nói với cô: “Bây giờ tìm một người chăm sóc người bị liệt toàn thời gian rất khó, cô ấy là người trụ được lâu nhất đấy.”
Trước khai giảng vài hôm, bố mẹ Tô Cẩn đưa ra một tối hậu thư, yêu cầu cô nhanh chóng quay về nhà. Tô Cẩn vì thế mới chịu rời khỏi nhà Nhan Bác.
Nhan Bác giúp cô mua vé tàu, tiễn cô ra ga, suốt dọc đường im lặng không nói gì.
Tỏ Cẩn tức giận nhìn anh. “Anh có thể làm gì đó có chút ý nghĩa hơn được không?”
Nhan Bác ngây ra một hồi, rồi nhanh chóng hiểu cô muốn nói gì, liền tủm tỉm cười. “Việc có ý nghĩa là việc gì?”
Tô Cẩn nhanh chóng kiễng chân, hôn một cái lên má anh, nghiêm túc nói: “Phải nhớ em, không được quá mệt mỏi, không được quá vất vả, em gọi điện anh không được không nghe máy.”
Nhan Bác gật đầu đồng ý.
Cô làm nũng nói: “Anh còn gì để nói với em không?”
“Còn mấy hôm nữa là vào năm học mới, đến lúc đó lại ngày ngày được gặp nhau rồi.”
Cô ngúng nguẩy không chịu đi, giọng ngoan cố nói: “Anh không nói, em sẽ không đi!”
Nhan Bác ghé vào tai cô thì thầm. Tô Cẩn lập tức đỏ bừng mặt, lườm anh một cái rồi nhanh chóng lên tàu.
Ngồi trên tàu, Tô Cẩn thấy mắt mình cay cay, nhớ lại lời Nhan Bác vừa nói, cô bất giác mỉm cười.
Anh nói: “Bà nội anh bảo, rất thích cô cháu dâu nhỏ này, bảo anh mau mau cưới em về.”
Giọng của anh dịu dàng, khi nói còn mang theo hơi thở rất gần, thổi vào tai cô buồn buồn, nhưng cảm giác thật ngọt ngào.
Về đến nhà, Tô Cẩn biết không thể giấu được bố mẹ, đành phải mở một cuộc họp gia đình long trọng, khai báo rõ ràng mấy ngày nay đi đâu, quan hệ giữa cô và Nhan Bác là thế nào, hoàn cảnh gia đình anh ra sao.
Bà Tô vừa nghe, đã tức giận đến tím tái mặt mày. “Con nói với mẹ là đi thăm mẹ của bạn học thì ra là chạy đến nhà người ta! Con mới lớn bằng từng này, đã biết lén lút thề non hẹn biển rồi...”
“Mẹ, mẹ đừng nói khó nghe như thế...” Cô lầm bầm.
Ông Tô cúi đầu, rút ra một điếu thuốc, chầm chậm châm lửa rồi mới quay sang nói với bà Tô: “Đừng ngắt lời con, cứ để nó nói hết đã.”
Sau khi nghe Tô Cẩn kể tràng giang đại hải xong, ông nhả ra một hơi khói thuốc, chau mày hỏi: “Con cũng biết, bố trước nay chưa từng can dự vào quyết định của con. Trước đây, mỗi lần con làm việc gì không đúng, bố đều để sự việc xảy ra rồi mới dạy bảo con, con có biết tại sao không?”
Tô Cẩn cúi đầu, không nói gì.
“Đó là bởi vì bố hy vọng con nhớ kỹ những lời dạy đó, lần sau sẽ không tái phạm. Nhưng có một số chuyện không đơn giản như con nghĩ. Có những sai lầm không phải cứ sau khi con phạm phải thì có thể nhận được những lời dạy bảo, có thể gánh vác được hậu quả, con có biết không?”
Tô Cẩn cứng cỏi nhìn bố. “Con không làm việc gì sai trái... Tình yêu là cái gì, có thể bây giờ con thực sự chưa hiểu hết, nhưng con muốn ở bên anh ấy, mỗi ngày đều ở bên anh ấy, nhìn thấy anh ấy. Con biết tương lai còn có nhiều chuyện xảy ra, cũng có nhiều điều không được như mong muốn. Nhưng con đã hạ quyết tâm, cho dù phải chịu bao nhiêu cay đắng, tủi hờn, con cũng nguyện đi theo anh ấy.”
Ông Tô nghe xong thì thở dài một tiếng: “Đúng là con gái lớn thì không giữ được nữa!” Ông nói với hàm ý sâu xa: “Con bây giờ đã là một cô gái có chính kiến riêng, đây là việc của con và con cũng đã quyết định. Vậy thì sau này hậu quả thế nào con phải tự gánh chịu, con rõ chưa?”
Bà Tô hơi nổi cáu, nói: “Cái ông này, nói cái kiểu gì thế? Kiểu đâu mà chuyện nhỏ thì nghiêm khắc, chuyện lớn lại dung túng?!”
Ông Tô trấn an vợ, nhẹ giọng nói: “Nha đầu này nó lớn rồi, sao tôi có thể đánh nó như hồi còn bé nữa? Những việc này cứ để nó tự quyết định đi! Con nó cũng vừa nói đấy thôi, có việc gì sẽ tự gánh vác. Bà đừng lo lắng, bận tâm nữa.” Sau đó, ông lại quay sang Tô Cẩn nói: “Con yêu ai, bố đều