Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1085 lượt.
mua một cái đi.”
Tô Cẩn lắc lắc đầu thì thầm: “Quần áo ở đây vừa không đẹp vừa đắt, mua một bộ bằng bọn mình tiêu nửa tháng đấy, không đáng.”
Anh siết chặt những túi đồ trên tay mình, trong lòng không biết tại sao thấy trống rỗng.
Đúng thế, thật quá đắt.
Cô nói: “Thôi, không thử đâu, lằng nhằng lắm!”
Cô nói: “Bộ này không hợp với em.”
Cô nói: “Em không thích.”
Tất cả chỉ là những lời bào chữa. Không phải vì không đẹp, không phải tại không hợp, càng không phải là lằng nhằng, rắc rối. Chỉ vì nó quá đắt, đủ để bọn họ tiêu nửa tháng trời.
Cô không thể chịu đựng được, không phải vì không có tiền, mà vì không chịu được khi nhìn thấy anh khổ, khi nhìn thấy anh không có cái ăn, cái mặc, sống không được tốt.
Nhan Bác bỗng dừng bước, kéo tay cô quay vào trong cửa hiệu.
Tô Cẩn nghi hoặc nói: “Sao thế? Quên cái gì à?”
Anh vội vào trong, giọng điệu kiên định nói: “Quay lại mua quần áo, anh vừa lĩnh lương, đủ mua mà.”
“Em đã nói rồi em không thích, không thích thật mà. Anh làm thế để làm gì?”
Nhan Bác quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt nghiêm trọng vì lo lắng và có chút xấu hổ. Tiểu nha đầu ngang ngược không ai bì nổi, thẳng như ruột ngựa, có gì nói nấy này, từ lúc nào đã trở thành một tiểu cô nương ẩn nhẫn, khổ cực trước mặt anh thế này?
Tô Cẩn chơi xấu, ghé sát người anh, nói: “Anh muốn mua quần áo cho em hả? Được thôi! Nhưng đồ ở đây chẳng có gì đặc sắc, em không thích. Lúc nãy đứng ở bên ngoài cửa hàng kia ngó vào, em thấy có một chiếc áo phông, chúng mình qua đó xem, được không?”
Nhan Bác không đấu lại với cô, đành phải để cô dẫn đi. Giờ đang là thời điểm nóng nhất của tháng Chín, ánh nắng mặt trời rất có hại, nhưng cô đã bắt tội mọi người rẽ phải quẹo trái, phải đến hơn hai mươi phút mới tới được cửa hàng mà cô nói.
Cửa hàng tuy nhỏ nhưng trang trí rất tinh tế. Hà Dao cường điệu hóa nói: “Đúng là không lừa bọn mình, mặc dù hơi nóng và xa, nhưng cũng đáng. Cậu phát hiện ra khi nào thế? Sao không nói sớm!”
Cũng chẳng cần đợi cô trả lời, cô ấy đã bị màu sắc và kiểu dáng của mấy đôi giày treo trên tường kia làm cho hoa mắt, đi tới ngó nghiêng, thử đi thử lại.
Khi một người đang không có tiền đi ngắm nghía ở những cửa hiệu cao cấp, tự nhiên sẽ rất dễ dàng chú ý tới những cửa hàng nhỏ có thể chọn những đồ đẹp đẽ như thế này.
Tô Cẩn trong lòng thầm nghĩ, mỉm cười kéo tay Nhan Bác, nhìn ngó xung quanh. Cô nghĩ quần áo ở đây cũng đắt nhưng có thể mặc cả được, nếu không đồng ý, nhiều nhất thì không cần mua nữa.
Nhan Bác quyết tâm mua quần áo cho Tô Cẩn, thấy cô không nói gì, liền giơ hết cái này đến cái khác ra cho cô xem: “Cái này được không?” Nhưng thực tế, thẩm mỹ của anh chẳng ra sao.
Tô Cẩn vừa cười vừa kiên nhẫn lắc đầu hết lần này đến lần khác.
Sau đó, nghe thấy Hà Dao ở phía bên kia gọi cô: “Tô Cẩn, Tô Cẩn, ở bên này, bên này! Cái này! Chính là cái này!”
Cô quay đầu lại, thuận theo hướng Hà Dao chỉ, nhìn thấy một chiếc áo sườn xám màu tím nhạt treo trên tường. Từng bông từng bông bách hợp màu trắng đua nở trên nền chiếc áo tím, điểm xuyết một hàng bướm màu hồng phấn cài chếch xuống phía dưới, đơn giản nhưng vừa không mất đi vẻ sang trọng, dễ thương, tinh khiết.
Chiếc sườn xám này rất đẹp, cầm trên tay thấy rất trơn và mát mẻ. Tô Cẩn nghĩ, cô chưa từng mặc sườn xám, nhưng chiếc áo này, cô vừa nhìn đã thấy thích, nên muốn mặc thử cho Nhan Bác xem.
Ra khỏi phòng thử đồ, cô kéo tóc lên, búi nghiêng về bên trái, mấy lọn tóc bên phải tự nhiên rủ xuống bên tai.
Quay đầu lại cười một cái rất quyến rũ, cô như đóa hoa bách hợp trong nắng hè tỏa hương thơm tinh thiết, trông đáng yêu vô cùng. Cô tiến đến bên Nhan Bác, thận trọng hỏi: “Có đẹp không?”
Hà Dao vội cướp lời: “Đương nhiên là đẹp rồi! Anh Nhan Bác nhìn thấy không thốt nên lời ấy chứ.”
Hai người kia cũng chạy lại nói thêm vào: “Đúng thế, đúng thế, đẹp đến mức không thể đẹp hơn được nữa!”
Tô Cẩn, mặt đỏ bừng, không nói gì, nhìn Nhan Bác chờ đợi, người khác nói chẳng tính làm gì, chỉ có anh nói thì mới là thật.
Nhan Bác cười cười, không nói gì, quay sang hỏi người bán hàng: “Chiếc áo này bao nhiêu tiền?”
Cô bán hàng châm điếu thuốc, thờ ơ đi đến, nhìn Tô Cẩn một cái đã tấm tắc khen: “Chiếc áo này của tôi đã treo ở đây lâu lắm rồi, cứ như may là để cho cô đấy. Cô nương thật hợp mắt tôi, nên sẽ bán cho cô với giá thấp nhất! Ba trăm hai mươi tệ, không nói hai lời.”
Tô Cẩn lập tức lắc đầu quầy quậy. “Đắt quá, chúng tôi không mua.”
Cô ta cười nói: “Chiếc áo sườn xám này làm bằng lụa tơ tằm xịn đấy. Nếu là giả, cô cứ đem trả lại.”
Tô Cẩn vẫn lắc đầu, nói: “Tôi không cần nữa. Hơn nữa sắp mùa thu rồi, cũng chẳng mặc được.” Cô ngước nhìn Nhan Bác: “Em thật sự không cần. Anh xem, bình thường sao mà mặc đi ra ngoài được! Chúng mình mua cái khác đi.” Nói xong, cô kéo Nhan Bác chạy sang quầy bên cạnh, tiện tay chỉ một chiếc vòng đeo tay, nói: “Em muốn cái này.”
Nhan Bác nhìn sang, thấy trên mác có đề giá: Giá đặc biệt sáu mươi lăm tệ.
Anh kéo người Tô Cẩn đang muốn đi mua thứ khác lạ