Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1082 lượt.

tôn trọng, nhưng trước khi tốt nghiệp nghiêm cấm không được làm điều gì sai trái. Đó là quy định của bố mẹ, nghe rõ chưa?”
Tô Cẩn mặt đỏ tía tai gật đầu. Buổi tối, cô gọi điện kể cho Nhan Bác nghe mọi chuyện, anh nghe xong, tủm tỉm cười nói: “Anh sẽ thay mẹ giám sát và đốc thúc em, nhất định không để em làm việc gì xấu đâu.”
Những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, Tô Cẩn ngoan ngoãn ở nhà theo bà Tô học nấu ăn. Cô tiến bộ rất nhanh, ngay cả ông Tô cũng hết lòng ca ngợi tài nghệ của cô con gái rượu: “Đúng là hậu sinh khả úy! Đáng tiếc, lại nấu cho người khác ăn thôi!”
Vẻ mặt e thẹn, cô đến bên ông nũng nịu: “Sao lại thế được? Nếu bố thích, ngày nào con cũng nấu cho bố ăn.” Thế rồi cô đắc ý kể lại cho Nhan Bác nghe, như thể mình đang là cô gái hạnh phúc nhất.
Cô đã bắt đầu mơ ước và tưởng tượng đến mái ấm nhỏ dành cho hai người, có thể sẽ có nhiều khó khăn, nhưng chắc chắn sẽ tràn ngập hạnh phúc.
Khi yêu ai đó, người ta sẽ mơ ước một cuộc sống tương lai dành cho hai người.






Trong lòng cô nghĩ gì, anh đều hiểu rõ; còn anh muốn làm gì, cô cũng sẽ ủng hộ, giúp đỡ.
Vào năm học mới không lâu, Nhan Bác cùng một người nữa thuê một căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng làm việc ở khuôn viên bên ngoài trường học, thuận tiện cho việc ra ngoài thực tập và làm thêm.
Lúc này, Tô Cẩn và Nhan Bác sớm đã trở thành một đôi được cả trường biết đến. Nói là một đôi kim đồng ngọc nữ thì nghe có vẻ hơi lỗi thời, nhưng quả thực, ai ai cũng mong muốn có một tình yêu như họ.
Có lần sau khi cãi nhau với bạn trai, Hà Dao đã nói với Tô Cẩn: “Cậu thật may mắn, ai ngờ lúc đầu vơ quàng vơ đại lại trúng người có cung thiên tử. Mọi người đều nói, tình yêu sinh viên chỉ có năm phần trăm là thành công, sau khi ra trường, mỗi người mỗi ngả, đến lúc chết cũng chưa chắc đã gặp lại nhau. Cậu và Nhan Bác đúng là một kỳ tích!” Giọng điệu của cô ấy có chút chua chát.
Kỳ thực, Tô Cẩn không hề may mắn, chẳng qua cô chỉ kiên trì hơn người khác một chút mà thôi.
“Thì ra em trong lòng anh lại là một người không biết phải trái như thế. Mấy ngày nay, em cũng có chút tức giận, không phải là vì anh từ bỏ học nghiên cứu sinh, mà là khi quyết định điều này, anh đã gạt em sang một bên. Anh nghĩ rằng em sẽ không ủng hộ quyết định của anh sao?” Tô Cẩn mỉm cười hỏi anh.
“Nhan Bác, em không phải là một người tham lam. Anh có thể cho em bao nhiêu thì em sẽ nhận bấy nhiêu. Điều em mong muốn chỉ là hãy cho em một vị trí bé nhỏ trong trái tim anh, chỉ một góc thôi cũng được. Có lẽ em không đủ để anh thay đổi quyết định, nhưng ít nhất anh còn có thể nhớ tới em, để em cùng anh chia sẻ...”
Cô vẫn chưa nói xong thì Nhan Bác đã ôm lấy cô thì thầm: “Anh nhớ rồi, em còn điều gì sai bảo nữa không?”
Tô Cẩn nhẹ nhàng nói: “Anh phải hứa với em, sau này bất luận anh quyết định việc gì, cũng đều phải nói cho em biết, những quyết định đó đều phải có em.”
Nhan Bác mỉm cười, thấp giọng trả lời: “Được.”
Cô yên tâm nắm lấy tay anh, nở nụ cười rạng rỡ: “Lần này anh đã phạm sai lầm, phải đền bù mới được. Cuối tuần, bốn đứa trong phòng ký túc bọn em muốn đi mua sắm, anh phải đi theo hộ tống đấy!”
Thứ Bảy, từ sáng sớm, Nhan Bác đã đứng đợi trước cổng ký túc xá nữ. Anh không thích cảnh ồn ào náo nhiệt ngoài phố xá, cũng không thích chỗ lộn xộn đông người, anh thích đi cùng cô, được ngắm cô nhiều hơn, khiến cô cười nhiều hơn.
Tô Cẩn chạy như bay đến bên anh, cười rạng rỡ. “Đợi lâu rồi hả?”
Cô thở hổn hển, tóc tai lộn xộn. Nhan Bác giúp cô vuốt lại mái tóc, rồi tự nhiên kéo tay cô, nhẹ nhàng nói: “Không phải vội, vẫn còn sớm mà.”
Phía sau, ba cô gái lục tục kéo đến, ngại làm phiền hai người nên chỉ đứng từ đằng xa, nhìn nhau cười bối rối.
Một lúc sau, Tô Cẩn mới quay sang, vẫy vẫy tay về phía bọn họ. “Sao không lại đây, xuất phát thôi!”
Một nhóm các cô gái ăn mặc hợp thời, dắt tay nhau, chuyện trò ríu ra ríu rít tiến về phía trước, còn Nhan Bác thì đứng như một vệ sĩ lẽo đẽo theo sau. Tô Cẩn thỉnh thoảng lại ngoái lại, nhìn thấy anh rồi cô mới yên tâm.
Các cô gái khi đi mua sắm sinh lực thật dồi dào, không chỉ miệng la hét không biết mệt mỏi mà ngay cả chân cũng không muốn dừng, gặp được thứ gì ưng ý là hai mắt sáng lên, không thử đến mãn nguyện là không chịu từ bỏ.
Hà Dao, Lý Đan và Trương Xuyến Văn, ba người họ gia cảnh đều khá giả, mua sắm thì chỉ vào các cửa hiệu cao cấp, mua đồ có thương hiệu với thái độ vô lo vô nghĩ của những người với tay là có cả trời xanh.
Khi thử đồ, mỗi bộ quần áo, mỗi chiếc váy, ưu khuyết điểm khi mặc lên người, có hợp với phong cách của họ không, Tô Cẩn đều có thể đưa ra những ý kiến thích hợp nhất, ngay cả người bán hàng cũng không ngớt lời khen ngợi: “Cô bé này thật có mắt thẩm mỹ.”
Nhan Bác rất kiên nhẫn đứng đằng sau Tô Cẩn, một tay xách đồ bọn họ vừa mua, tay kia bị Tô Cẩn kéo chặt.
Anh thấy cô không ngừng nhận xét, đánh giá hộ ba người kia, còn mình thì không mua gì, nhẹ giọng hỏi: “Không thích cái nào à? Đã đi rồi thì


Insane