Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
sánh được với Giang Nhan trong kí ức của cô.
Cô vừa cúp điện thoại là anh lại gọi lại ngay, ai mà ngờ điện thoại ở đây cứ bận suốt, gọi điện vào máy của cô thì thấy điện thoại tắt máy. Anh chẳng nói nửa lời, vội vàng ngồi phắt dậy khỏi giường bệnh, cầm ô lao thẳng ra ngoài bệnh viện.
Ngoài việc liên tục gọi vào di động của cô, gọi đến máy cố định của cửa hàng, điện thoại cố định ở nhà cô…anh còn đi vào từng cửa hàng để tìm cô. Trong lòng anh nóng như lửa đốt, mỗi lần vào một cửa hàng mà không gặp cô, ngọn lửa trong anh lại càng bùng lên dữ dội.
Thế nhưng khi nhìn thấy cô, tay cầm túi ni lông, đứng ngây người nhìn anh thì ngọn lửa ấy ngay lập tức bị dập tắt ngấm.
Không khí trong xe yên tĩnh đến lạ thường.
Vân Vy cắn chặt môi không nói.
Trước mặt đã là khu dân cư rồi. Con đường vào khu dân cư tắc nghẹt toàn xe.
Có người mặc áo mưa đi về phía họ, bộ dạng vô cùng thê thảm. Nhìn thấy xe của Giang Nhan liền đến gần.
Giang Nhan mở cửa xe, những giọt mưa theo gió thổi vào mặt Vân Vy. Vân Vy có thể cảm nhận được những giọt mưa dịu dàng đang mơn man trên mặt mình, một cảm giác rất dễ chịu bao trùm lấy cô.
Người đó cúi đầu nói: -Đi vào khu dân cư hả? Không vào được đâu! Hai chiếc ô tô bị chết máy ở phía trước làm cho xe tắc hết cả rồi. Mà khu dân cư đang bị ngập nước, không ai vào được đâu!
-Nước sâu bao nhiêu hả anh?- cô biết trong khu dân cư có một chỗ trũng.
-Chỗ sâu nhất cũng đến đầu gối đấy!- đó là một người khá tốt bụng: -Cô ở lầu mấy? Càng đi vào trong càng khó đi!
Bình thường cứ ngoài cổng lớn đi vào trong nhà ít nhất phải mất khoảng mười phút, thật là khó tưởng tượng phải mất hàng chục phút để lội nước vào đó.
-Đến nhà anh đi!- Giang Nhan cám ơn người tốt bụng kia rồi đóng cửa xe lại, cho xe quay đầu đi ra.
-Cái gì cơ?- Vân Vy tưởng là mình nghe nhầm.
Giang Nhan nhìn cô rồi lặp lại: -Anh nói là để anh cõng em vào hay là em đến nhà anh?
Vân Vy cối cùng cũng phản ứng lại được, mặt cô đỏ lựng lên: -Em có thể tự đi vào được, trước đây mỗi lần ở đây đọng nước, em đều tự lội vào.
Giang Nhan ngoảnh đầu sang nhìn cô, cô tưởng rằng anh đã bị cô thuyết phục.
-Vậy được rồi…- Giang Nhan nói:-Đến nhà anh đi!
Giang Nhan khởi động xe và lái đi.
Muộn thế này rồi mà lại đến nhà anh sao? Vân Vy ngây người nhìn cái cần gạt nước trên xe. Hồi lâu sau cô đưa mắt nhìn sang khuôn mặt nghiêng của Giang Nhan. Trong ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt mịn màng của anh hiện lên đẹp như một bức tượng điêu khắc.
Cô nghĩ nát óc một hồi mới tìm được một cái cớ: -Em có thể đến ở nhờ trong nhà đồng nghiệp.
-Em có nhớ số điện thoại của cô ấy không?- Giang Nhan ngoảnh đầu nhìn cô, ánh mắt như nhìn thấu tim gan cô.
-Trong điện thoại của em có!
-Điện thoại của em còn pin không?
Vân Vy ngây người, câu nói của anh đã nhắc cho cô nhớ ra là máy của cô đã chẳng còn chút pin nào: -Anh có bộ sạc trên xe không? Em thấy điện thoại của anh với của em cùng một hãng.
Giang Nhan chẳng chút do dự, thò tay vào hộc đựng đồ trong xe lấy ra một bộ sạc đưa cho cô rồi lại nhìn thẳng vào con đường trước mặt. Vân Vy để ý thấy ở bên đường có rất nhiều xe không may bị chết máy rồi.
Cô cúi đầu hì hục một hồi, cuối cùng cũng sạc được điện vào điện thoại, màn hình điện thoại cuối cùng cũng sáng lên. Cô vẫn chưa tìm được số điện thoại của Tiểu Thu thì Giang Nhan đã hỏi: -Nhà của bạn em đại khái là ở hướng nào?
-Ở phía Tây Nam.
Giang Nhan bật radio trong xe lên, vừa hay radio đang phát chương trình bản tin giao thông: “Tình hình nước đọng trong thành phố xảy ra nghiêm trọng nhất là ở các khu vực phía Đông nam và Tây nam. Do tai nạn xe cộ xảy ra tương đối nhiều, những người tham gia giao thông nên đi thật chậm và tránh đi vào các khu vực đang bị đọng nước này.
Giang Nhan nhướn mày: -Em chắc chắn muốn đến đó chứ?
Vân Vy do dự một lát rồi ngập ngừng: -Hay là ….thôi đi!- nước đọng khá sâu, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì chẳng phải cô đã làm liên lụy đến Giang Nhan sao?
Lông mày của Giang Nhan từ từ giãn ra. Đúng như anh đã nghĩ, cô rất dễ bị thuyết phục.
-Giang Nhan…- Vân Vy ngập ngừng: -Muộn thế này rồi em đến nhà anh có tiện không?- anh ấy với Khang Di đã kết hôn rồi, cũng không biết hai người có ở chung với nhau không nữa.
-Em sẽ không cảm thấy không tiện đâu!- Giang Nhan quét mắt đi khắp con đường.
Sau đó, Vân Vy chẳng biết phải nói gì.
-Anh ăn cơm chưa?
Giang Nhan lắc đầu nói: -Em muốn ăn gì, chúng ta đi ăn gì cái đã!
Vân Vy cúi đầu cười: -Thời tiết xấu như vậy chi bằng về nhà cho sớm!- cô vốn định ngắn gọn biểu đạt ý của mình, thế nào sao nghe như có vẻ cô có ý đồ gì đó vậy.
-Ý của em là…- Vân Vy vội vàng giải thích: -Em đã mua được một ít thức ăn rồi, nếu anh không chê em có thể làm cơm cho anh ăn.
Giang Nhan chăm chú nhìn Vân Vy, có lẽ vì sợ mái tóc dài bị ướt nước mưa nên cô đã buộc gọn nó lại, nhưng vẫn có mấy lọn tóc lòe xòe ra ở hai bên má. Lúc cô nói chuyện, những lọc tóc ấy cứ bay bay, để lộ ra cái cổ thon dài và trắng ngần. Vân Vy cắn chặt đôi môi đỏ hồ