Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.
dính bết lại. Cô đổ rất nhiều bột vào chậu, đến khi ném khối bột kia vào thì bột khô tay mù mịt. Nếu như để Giang Nhan nhìn thấy công đoạn nấu nướng này của cô chắc chắn anh sẽ chẳng còn hứng thú đâu mà ăn.
Nghĩ đến Vân Vy bỗng bật cười.
Vì vỏ bánh quá to nên khi gói nhân vào, cái sủi cảo to đùng, cũng phải to gần bằng nửa cái ví tiền, cái nào cái nấy phồng lên to tướng. Cô hì hụi ném hết chỗ sủi cảo ấy vào nồi nước sôi, đợi chúng nổi hết lên mặt nước liền vớt ra một cái nếm thử.
Mặc dù vẻ ngoài có chút xấu xí nhưng bên trong cũng khá “ngon lành”. Không biết nhìn thấy những cái sủi cảo thế này anh có dám ăn không nữa.
Vừa đặt đĩa sủi cảo lên bàn thì ti vi cũng phát đến chương trình quảng cáo về món sủi cảo. Cô sợ anh xem quảng cáo lại có cái để so sánh với “tác phẩm” của cô, cuối cùng chẳng còn muốn ăn nữa, thế nên Vân Vy vội vàng dùng điều khiển chuyển sang kênh khác. Cũng may là anh không để ý đến hành động của cô.
Anh ăn hết một cái sủi cảo.
-Có ngon không?- cô mở to mắt chờ đợi.
Anh gật đầu: -Rất ngon!- trông có vẻ không đẹp như ở trên quảng cáo nhưng nhân bánh lại rất thơm, rất vừa miệng, hợp khẩu vị của anh.
Vân Vy không nén được niềm vui hiện lên trong ánh mắt.
Sau khi ăn tối xong, Giang Nhan liền thu dọn bát đũa. Đã mấy lần cô định làm nhưng đều bị anh ngăn lại. Thế nên cô đành đứng ở bên ngoài nhà bếp giương mắt nhìn anh thu dọn.
-Anh có thường nấu nướng ở nhà không?
-Thỉnh thoảng thôi.
Vân Vy mỉm cười: -Nhưng tôi thấy anh có vẻ rất thành thạo!- nhìn anh thu dọn xem ra còn gọn gàng và nhanh nhẹn hơn cả cô. Vân Vy nghĩ mình nói những chuyện này thật vô vị, nhưng cô thật sự chẳng biết phải nói gì khác. Mặc dù chủ đề nói chuyện thật khô khan và nhàm chán nhưng không hiểu sao trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng vui vẻ. Tay cầm cốc nước, Vân Vy tiếp tục nói: -Tiểu Thu còn bảo tôi cám ơn anh lần trước đã giúp đỡ cô ấy. Cô ấy vẫn muốn mời anh ăn một bữ cơm, hỏi anh có thời gian rỗi không? Thực ra nếu không có thời gian thì thôi cũng được, bởi vì gần đây cô ấy cũng bận đi xem mắt với những người mà gia đình cô ấy sắp xếp.- cứ nghĩ đến điệu bộ khoa trương của Tiểu Thu là Vân Vy lại thấy buồn cười: -Tiểu Thu nói phải tìm một người vừa thông minh, vừa biết chăm sóc gia đình lại vừa có sự nghiệp, còn phải biết quan tâm chăm sóc…thế nhưng hiện giờ, muốn tìm một người như vậy thật sự quá khó!
Bên ngoài trời vẫn đang mưa, một trận gió thổi qua, những giọt mưa tạt vào kính cửa sổ. Giang Nhan úp những chiếc bát đã rửa sạch lên giá, tiếng đồ gốm sứ va vào nhau giòn tan vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Vân Vy cho rằng những đề tài cô nói đến quá sức nhàm chán và tẻ nhạt đối với Giang Nhan. Cô cúi đầu nhấp một ngụm trà. Là trà Thiết quan âm với hương thơm thanh khiết, nhấp một ngụm thấy trong miệng đắng chát, thế nhưng đã uống vào rồi lại không thể không nhấp thêm vài ngụm.
Giang Nhan ngoảnh đầu lại nhìn Vân Vy: -Cô cũng muốn tìm được một người như vậy à?
-Cái gì cơ?- vì cô đang thất thần nghĩ ngợi nên không kịp phản ứng lại trước câu hỏi của anh.
Vòi nước vẫn đang mở, Giang Nhan chẳng hiểu đang nghĩ gì. Nước sạch chẳng mấy chốc đã đầy bồn nước.
Vân Vy khẽ hắng giọng: -Ai chẳng muốn tìm được một người như vậy!- cô còn nhớ lúc ấy Tiểu Thu còn kể ra đủ thứ ưu điểm của Giang Nhan, nào là đẹp trai này, thông minh này, có tiền đồ này, lại rất biết quan tâm nữa.
Giang Nhan vặn vòi nước lại. Vân Vy lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của anh. Đôi môi anh hơi cong lên, dường như anh đang định mỉm cười.
Có lẽ anh không hề cảm thấy cô nói chuyện tẻ nhạt. Vân Vy đành phải tự an ủi mình như vậy.
Ra khỏi nhà bếp, cô ngồi trên ghế sô pha xem sách. Trong nhà anh có rất nhiều sách, chỉ đọc giới thiệu thôi cũng thấy rất thú vị rồi. Cô cầm lên một cuốn tiểu thuyết kinh dị. Thực ra cô rất nhát gan, chưa bao giờ đọc những thứ như thế này. Chỉ có điều vì biết có người ở bên cạnh nên cô thấy yên tâm hơn một chút.
Điện thoại của Giang Nhan đột nhiên đổ chuông khiến cô giật bắn người.
-A lô, mẹ à….- giọng nói trầm ấm của Giang Nhan vang lên.
Sau một hồi yên lặng lắng nghe.
-Bố làm sao ạ?- đôi lông mày thanh tú của anh khẽ nhướn lên.
-Con biết rồi!
Giang Nhan cúp điện thoại, Vân Vy không nén được tò mò hỏi: -Sao thế?
Giang Nhan ngần ngừ hồi lâu: -Bố tôi….
-Bác trai làm sao?
Vân Vy đã từng ăn cơm với bố Giang Nhan một lần. Cuối tuần, bố Giang Nhan đến thăm anh, đúng lúc ấy cô và Giang Nhan đang tay nắm tay từ trong kí túc đi ra.
Vân Vy nghe thấy Giang Nhan gọi: -Bố ơi!- cô liền vội vàng rút tay ra khỏi tay anh. Nhưng lúc ấy, tất cả những cử chỉ thân mật của hai người đều lọt vào mắt bố Giang Nhan, thế nên cô đành ngại ngùng chào bố Giang Nhan một tiếng: -Cháu chào bác ạ!
Cũng may là bố của Giang Nhan là một người rất hiền hậu, lại rất nhiệt tình với cô, chẳng gây khó dễ gì cho cô cả. Trước khi đi ông có gọi Giang Nhan đến gần dặn dò vài câu gì đó.
Mùa hè năm đó nóng nực đến đáng sợ. Cô đứng từ xa đã nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Giang Nhan. Dư