80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Vân Nghê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

ới những bóng cây mát rượi, nghe tiếng ve kêu râm ran, trái tim cô lại đập loạn nhịp. Cô rất sợ tình yêu của hai người vấp phải khó khăn
-Bác trai nói gì vậy?- cô căng thẳng hỏi anh.
Giang Nhan tỏ vẻ rất nghiêm túc: -Bố hỏi anh có phải anh đang yêu không?
Trong không khí căng thẳng như thế này, cô chẳng may dẫm phải một đống bùn đất ở bên đường làm bùn đất bắn đầy lên chân cô.
Giang Nhan bật cười: -Con dâu sớm muộn gì chẳng phải gặp mặt bố mẹ chồng. Nhìn em sợ chết khiếp kìa, có phải chúng ta yêu sớm đâu mà em lo!
Cô thực sự rất sợ hãi, cô sợ sẽ chẳng có ai chúc phúc cho hạnh phúc của mình.
-Bố tôi ba năm trước bị xuất huyết não, sau khi phẫu thuật đã bị liệt.
Ba năm trước, tức là năm 2007, cũng chính là năm mà Giang Nhan đã xảy ra tai nạn. Cô cứ tưởng rằng sau khi quay lại thời gian, cuộc sống của anh sẽ thuận lợi hơn, nào ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
-Vậy….
Giang Nhan dường như đã hiểu ra cô định nói gì: -Mấy năm nay gia đình tôi đã đi khắp các bệnh viện, tìm mọi cách chạy chữa nhưng chẳng mấy hiệu quả. Bố tôi rất ít khi mở miệng nói chuyện, có nói cũng chỉ nghe lơ lớ không rõ, cứ gặp người lạ là kích động. Gần đây tình hình lại ngày càng tồi tệ, thỉnh thoảng những lúc tỉnh táo còn không chịu phối hợp điều trị với bác sĩ.
-Cũng có những người bị bệnh này đã được chữa trị khỏi…- Vân Vy nói vậy không phải chỉ là để an ủi, thực ra cô đã từng nghe nói có rất nhiều trường hợp người bị liệt toàn thân có thể ngồi dậy đi lại được: -Mọi người đều nói sức mạnh từ người thân là vô cùng kì diệu!
Giang Nhan chăm chú nhìn Vân Vy, bỗng nhiên nở một nụ cười. Đôi mắt anh giống hệt như viên ngọc trai dưới đáy biển, lấp lánh tỏa sáng trong màn đêm: -Tôi nghĩ ông ấy rồi sẽ hồi phục, đến lúc ấy tôi hi vọng ông ấy có thể nhận ra tôi, gọi tên tôi.
Vân Vy cúi đầu nhìn xuống thiết kế bìa của cuốn truyện cô cầm trong tay: trong tấm gương có xuất hiện một khuôn mặt, khuôn mặt ấy giống hệt như khuôn mặt ở trong ảnh, thế nhưng biểu cảm của hai gương mặt ấy hoàn toàn khác nhau.
Cô bị cuốn hút bởi cái bìa này, thế nên mới cầm cuốn sách này lên xem: -Anh đã đọc cuốn sách này chưa?
-Tôi có xem qua một ít!
-Kết cục thế nào?
Giang Nhan cười cười: -Tôi chưa xem đến kết cục.
Vân Vy tỏ ra hơi thất vọng: -Tình tiết có vẻ rất đáng sợ!- cô không muốn xem tiếp nhưng lại rất muốn biết cái kết cục của nó.
-Buổi tối mà xem mấy loại sách này không có lợi cho giấc ngủ đâu.
Cô nghĩ cũng phải, chỉ mới xem có mấy trang mà cô đã rợn hết cả tóc gáy lên rồi: -Thế nhưng không biết được kết cục tôi càng sợ hơn!
Giang Nhan ngước mắt nhìn cô.
Vân Vy cắn chặt môi. Trước đây cô với Giang Nhan từng tranh cãi nhau vì chuyện này. Giang Nhan nói cô tự lừa gạt mình, cho dù có xem đến hết thì vẫn sẽ bị những tình tiết đáng sợ trong chuyện làm cho mất ngủ. Thế nhưng cô lại một mực khẳng định rằng chỉ khi biết được sự thật cuối cùng, cô mới được an ủi phần nào về mặt tâm linh.
Lần này sự việc lại lặp lại, thế nhưng Giang Nhan chẳng nói thêm điều gì.
Cô lại thu mình trên ghế sô pha, khẽ khàng lật những trang sách đọc. Cũng may là công việc của Giang Nhan vẫn chưa xử lí xong, thế nên anh đang mải xử lí tài liệu ở cái bàn cách đó không xa. Thỉnh thoảng đọc đến những tình tiết khiến cô rợn tóc gáy, cô lại ngẩng đầu nhìn Giang Nhan, dường như chỉ có như vậy mới làm cho cô bạo gan hơn.
Đọc đến giữa cuốn sách, cô chỉ chọn lọc những tình tiết gay cấn để đọc. Đọc đến cuối cùng cô sực tỉnh: -Hóa ra là như vậy!
Giang Nhan ngẩng đầu nhìn Vân Vy, cô gái đang cúi đầu lẩm bẩm một mình, nụ cười trên đôi môi ngây ngô đến đáng yêu: -Mình đã bảo trên đời không có ma mà lị!- cô nói chắc như đinh đóng cột, thế nhưng từ đầu đến cuối người sợ hãi chính là cô.
Mải mê đọc sách, thời gian đã chẳng còn sớm nữa.
-À, tối nay tôi ngủ trên ghế sô pha là được rồi!- cô lên tiếng trước.
Giang Nhan thu dọn đống tài liệu trên bàn rồi nói:- Cô vào phòng ngủ ngủ đi!- nói rồi anh đứng dậy, mở cửa phòng ngủ. Cô đưa mắt nhìn theo, một chiếc giường lớn với ga trải giường màu xanh sẫm, hai chiếc gối được đặt rất gọn gàng ở đầu giường, bên cạnh giường còn có một cái đèn ngủ nho nhỏ. Tất cả mọi thứ đều phù hợp với nhu cầu cơ bản của cô.
Cô vẫn còn đang do dự.
-Chiếc giường đó ngoài tôi ra chưa từng có người nào ngủ trên đó đâu!
Vân Vy vội vàng giải thích: -Tôi không có ý đó đâu!- mặc dù nói vậy nhưng Vân Vy vẫn thầm thở phào nhẹ nhõm.
-Thế thì cô mau đi ngủ đi!
Vân Vy lặng thinh không biết nói gì.
Sau khi đánh răng và rửa ráy chân tay xong, Vân Vy liền chui vào chăn ấm. Nằm yên một lúc, từ lớp chăn đệm thoang thoảng đưa lại mùi hương thanh khiết vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, trong cánh tủ trong suốt kia thấp thoáng những bộ vét và những chiếc áo sơ mi mà Giang Nhan vẫn thường mặc. Cô nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, đầu óc vô cùng tỉnh táo, chẳng cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Tiếng bước chân của Giang Nhan lúc gần lúc xa. Cô nhắm mắt lắng tai nghe, mơ hồ nhớ lại lúc Giang Nhan xảy ra tai nạn, cô đã giở hết nhữ