Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.
ng, ngẩng đầu tỏ ý như đang chờ đợi câu trả lời của anh. Trong lòng Giang Nhan bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp đến khó tả.
-Trong nhà anh chỉ có mấy thứ gia vị đơn giản thôi.
Vân Vy cong môi cười: -Dù sao em cũng chỉ biết nấu những món đơn giản.
-Hóa ra anh sống ở đây à?- chung cư Thanh Niên nổi tiếng trong thành phố phần lớn đều là những thanh niên độc thân sống ở đây. Điểm đặc điểm của tòa chung cư này là có thể dọn đến ở luôn mà không cần phải sắm sửa bất cứ thứ gì. Phần lớn những người sống ở đây đều là những thanh niên còn độc thân, suốt ngày bận rộn với công việc, chung cư chỉ là nơi để ngủ nghỉ mà thôi.
Trước đây cô cũng thuê một căn chung cư như thế này, có lẽ là căn hộ nhỏ nhất ở đó. Căn phòng chỉ đủ để đặt một chiếc giường, bàn máy vi tính và vài thứ đồ dùng linh tinh. Về sau bố mẹ cô đến thăm con, thấy cô sống trong một căn hộ tồi tàn như vậy liền quyết định trả góp để mua cho cô một căn nhà nhỏ.
Cô thật sự không nhẫn tâm tiêu những đồng tiền xương máu của bố mẹ. Vốn định từ chối nhưng bố mẹ cô lại rớt nước mắt, khiến cho cô bối rối chẳng biết phải làm thế nào.
Trong lòng cô, bố mẹ là những người hết sức mạnh mẽ, không hiểu tại sao mấy năm gần đây lại trở nên yếu đuối như vậy. Dường như cứ sợ con gái xảy ra chuyện gì không hay nên bố mẹ cô thường xuyên gọi điện đến hỏi han tình hình của con.
Nếu chẳng may tâm trạng của con gái có chút không vui là y như rằng bố mẹ cô lại cuống lên, chỉ mong bay ngay từ thành phố C tới đây thăm cô. Mỗi lần như vậy là cô lại cảm thấy cuộc sống của mình có biết bao nhiêu là xáo trộn.
Giang Nhan mở cửa xe, cô bước từ trên xe xuống, tay trái cầm túi thức ăn, tay phải cầm túi xách. Sau khi khóa cửa xe lại, hai người liền đi lên lầu. Vào đến bên trong tòa chung cư, Giang Nhan liền cụp ô xuống, cô đứng ở bên cạnh đợi anh. Không biết đôi vợ chồng trẻ ở phòng nào vừa ra ngoài về cũng hành động y chang hai người, người chồng thì đứng cụp ô lại, người vợ đứng bên cạnh chờ. Vân Vy và người phụ nữ kia quay sang nhìn nhau mỉm cười. Đối phương lên tiếng trước: -Hai người cũng mới về hả?
Cô không giải thích nhiều, chỉ cười đáp: -Vâng!
Nếu như nơi đây chính là cuộc sống của cô thì tốt biết mấy!
Vân Vy nhớ lại lúc Giang Nhan mới bắt đầu đi làm, cô thường đứng ở hành lang bệnh viện chờ anh tan ca. Lâu dần mọi người đều cười trêu hai người: -Này, tiểu phu nhân tối nay muốn đi đâu, ăn gì hả?
Vân Vy nghe vậy mặt đỏ bừng lên, sau đó cằn nhằn Giang Nhan: -Sao anh không nói rõ cho họ biết?
Giang Nhan cười lém lỉnh: -Nói rõ cái gì?
Anh thừa biết rằng cô muốn nói cái gì.
-Chúng ta vẫn chưa kết hôn mà!
Giang Nhan chỉ cười bảo: -Cần gì giải thích, dù sao trước sau gì chúng ta cũng sẽ lấy nhau mà! Bọn họ quả nói như vậy là bởi vì họ có tài nhìn trước tương lai đấy!
Giang Nhan mở cửa phòng. Căn phòng được bài trí rất đơn giản, lại gọn gàng và sạch sẽ. Vân Vy đứng ở ngoài cửa tháo giày ra, đặt giày lên giá để giày. Trên giá để giày còn có một đôi dép lê của nữ. Vân Vy biết đó là dép của ai.
Chắc chắn đó chính là dép của Khang Di. Chỉ cần nghĩ đến đây thôi cũng khiến cho trái tim cô như bị bóp nghẹt.
Cũng may là Giang Nhan đưa cho cô một đôi dép lê của nam. Anh nhìn Vân Vy đi đôi dép đó vào, khẽ nói: -Đôi dép đó là chuẩn bị riêng cho mẹ anh. Mẹ anh thường xuyên đến đây thăm anh.
-Ờ….em còn tưởng là….- cô nói lấp lửng có nửa câu mà không dám nói nốt. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng với Giang Nhan, vậy thì tạm thời hãy để cô gạt bỏ hết những chuyện không vui ấy sang một bên.
Vào phòng, Vân Vy bắt đầu nhặt nhạnh chỗ rau mà cô đã mua. Vốn dĩ những mớ rau này cô đã vội vã mua lúc ở chợ, lại chẳng may gặp mưa to nên rau dưa cũng nát hết cả, nhất là mớ rau cần, lá đã dập hết, trông đến là ngán ngẩm.
-Chúng ta sẽ ăn gì?
-Anh không kén ăn đâu!- nhìn cô mặc chiếc tạp dề, trên môi nở nụ cười dịu dàng, trong lòng anh lại cảm thấy ấm áp như có một con gió xuân thổi qua.
-Hay là chúng ta ăn sủi cảo đi!-cô tìm thấy một túi bột mì ở trên tủ bếp của anh.
-Ok!- anh đồng ý ngay chẳng chút do dự.
-Vậy….phải một lúc nữa mới xong được. Anh không cần giúp gì đâu. Nếu có việc gì anh cứ đi làm trước đi!
Trên mặt Vân Vy hiện rõ vẻ không tự tin. Anh vốn định vào giúp cô nhặt rau nhưng nhìn bộ dạng này của cô, anh biết là tốt hơn mình nên cho cô một không gian riệng.
-Vậy cũng được, anh đi làm nốt mấy việc còn dang dở!- anh đến bên bàn làm việc, lấy ra từng xấp tài liệu ở trong túi ra đặt lên bàn. Vốn dĩ những tài liệu này đang làm anh đau đầu, nhưng không hiểu sao tiếng lục đục ở dưới bếp của cô lại khiến cho đầu óc anh thanh thản hơn nhiều, những số liệu rối bòng bong kia cũng trở nên rõ ràng hơn.
Cô khẽ ngân nga hát, mặc dù không nghe rõ nhưng anh cảm thấy rất vui tai.
Sủi cảo do cô gói quả thật trông chẳng ra làm sao. Vốn dĩ lúc nhìn thì thấy đơn giản lắm, thế mà khi làm lại chẳng đơn giản chút nào. Bột nhào lúc khô quá, lúc lại ướt quá, khó khăn lắm cô mới nhào được thành một khối bột thì tay cô lại