Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
ổn thỏa rồi, đây chính là lần hai người bắt đầu hẹn hò lại từ đầu.
Tô Tần rất hiểu Giang Nhan, qua Giang Nhan tìm hiểu Vân Vy. Anh ta có thể nói ra rất nhiều chuyện có liên quan đến Giang Nhan, rất có thể những chủ đề ấy có thể khiến cho Vân Vy cảm thấy hứng thú.
Rất có thể cô sẽ đi theo anh ta, cũng giống như lần trước, thậm chí còn chẳng buồn nói với a một tiếng đã để anh lại một mình trong nhà hàng.
Giang Nhan mím chặt môi, đẩy cánh cửa quán cà phê ra.
Bên ngoài ánh nắng mặt trời rực rỡ, rất nhiều người thư thái đi bộ trên đường, chỉ có một người đang vừa đi vừa chạy về phía anh.
- Giang Nhan... - Vân Vy thở hồng hộc, mỉm cười nhìn anh, đôi mắt to lấp lánh: - Có phải em về muộn không?
Nhìn vẻ mặt áy náy của Vân Vy, Giang Nhan mỉm cười dịu dàng.
Lần này... cô không đến muộn chút nào.
Nhìn thấy Giang Nhan và Vân Vy tay trong tay dắt nhau lên lầu, sắc mặt của Khang Di thật khó coi. Lúc gặp Giang Nhan ở dưới lầu, cô còn tưởng chuyện này sẽ có một vài trục trặc nho nhỏ, thế nên Vân Vy sẽ không thể nào xuất hiện ở đây. Thật chẳng ngờ Vân Vy lại xuất hiện nhanh đến thế.
Mẹ Giang Nhan ngẩng đầu nhìn Vân Vy:
- Ngồi đi!
Vân Vy ngồi vào ghế, còn chưa kịp nói năng gì thì mẹ Giang Nhan đã lên tiếng:
- Giang Nhan, mẹ chẳng có yêu cầu gì nhiều với con, chỉ hi vọng con đừng khiến cho bố con kích động. Bố con đã thành ra như thế này rồi, lẽ nào con còn nhẫn tâm làm vậy? Bố con cứ nhìn thấy người lạ là tâm trạng lại kích động, bệnh tình sẽ xấu đi, điều này không phải là con không biết.
- Làm sao mẹ biết được là bố không thích Vân Vy? Ít nhất phải gặp rồi mới biết!
Nghe những lời nói lạnh lùng của Giang Nhan, những lời đã chuẩn bị từ trước của bà tắc nghẹn trong cổ họng.
- Giang Nhan...
- Con chỉ hi vọng mẹ tôn trọng sự lựa chọn lần này của con!
- Nếu như bố anh thật sự không thích em thì phải làm sao?
- Trong những chuyện như thế này, chỉ có dũng khí không thôi là không đủ.
Cô đã chuẩn bị quà cáp và nụ cười tươi tắn trên môi.
- Vân Vy, hãy tin anh và tin vào chính bản thân em! - Anh nói rồi liền đưa một cái dây buộc tóc rất đẹp đến trước mặt Vân Vy: - Để anh giúp em buộc tóc lên.
Buộc tóc? Vân Vy nhìn mình trong gương, dường như cô đã trở lại là mình thời còn sinh viên. Cô còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt bố của Giang Nhan, cô cũng buộc tóc lên như thế này. Giờ cô để lại kiểu tóc như ngày xưa, đi bên cạnh Giang Nhan, dường như mọi thứ lại trở lại như trước đây.
Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh. Vân Vy khe khẽ đẩy cửa bước vào.
Bố Giang Nhan đang nằm trên giường bệnh, thân hình tiều tụy đến khó tin. Ánh mắt của ông mệt mỏi nhìn vào từng khuôn mặt,uối cùng ánh nhìn tập trung trên khuôn mặt Vân Vy.
Cô căng thẳng chào ông:
- Cháu chào bác ạ, cháu là Vân Vy... - Cô chậm rãi nói từng từ một, chỉ sợ không cẩn thận sẽ nói nhầm.
Cô rất sợ bố của Giang Nhan sẽ có phản ứng kích động, thế nên cô thậm chí không dám thở mạnh, bàn tay căng thẳng nắm chặt lấy tay Giang Nhan. Cô hồi hộp như đang chờ đợi tòa án phán xử. Cô cố gắng hết mình để thể hiện thái độ kính trọng, càng không dám tránh né ánh mắt của ông.
Một lát sau, bố Giang Nhan cũng bày tỏ cảm xúc. Ông khẽ mấp máy môi, nụ cười xanh xao khẽ hiện trên khuôn mặt.
Vân Vy khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ Giang Nhan rất bất ngờ, đúng lúc ấy bà nhìn thấy bác sĩ điều trị từ trong phòng bệnh đi ra, bà liền đi ra hành lang hỏi:
- Thế này có được coi là có biến chuyển tốt không?
- Nhìn thấy người lạ tâm trạng không kích động?
- Vâng!
- Đây đúng là một biến chuyển tốt! - Bác sĩ nở nụ cười.
- Chuyện này không thể kết luận sớm thế được! - Một giọng nói lạ lùng đột nhiên chen và
Vân Vy có thể nghe thấy rõ ràng câu nói này, cô giật mình thảng thốt. Vân Vy ngoảnh đầu lại nhìn Giang Nhan, vẻ mặt anh rất lạnh lùng, chẳng hề có phản ứng gì đặc biệt.
Tô Tần.
Vân Vy định đẩy cửa ra ngoài xem sao, cô biết đó là Tô Tần.
Lúc gặp Tô Tần ở bên ngoài quán cà phê, vốn dĩ Vân Vy đã cảm thấy bất an trong lòng rồi, khó khăn lắm cô mới gạt được những chuyện này ra khỏi đầu, nào ngờ anh ta lại xuất hiện ở đây.
Một đám người đang dẫn Tô Tần đi tham quan trong bệnh viện, tình cờ nghe thấy cuộc nói chuyện của bác sĩ điều trị và mẹ Giang Nhan.
Mẹ của Giang Nhan có phải cũng quen biết với Tô Tần? Giang Nhan có quen biết người này không? Những điều cô muốn biết quả là quá nhiều!
Sự xuất hiện đột ngột của Tô Tần khiến cho cô cảm thấy có rất nhiều điều không thể nào tìm được một lời giải thích hợp lí. Mặc dù cô không đồng ý hẹn hò với Tô Tần nhưng những câu hỏi ấy cứ ám ảnh trong đầu cô.
- Phải tìm vài bác sĩ có kinh nghiệm đến chẩn đoán mới được! - Tô Tần nói tiếp.
- Trong mấy chuyện tìm kiếm nhân tài, e là ở trong nước chẳng có ai bằng được tập đoàn Tô Thị đâu!
- Đâu có, chỉ cần chúng ta hợp tác thành công, thế thì bác sĩ của bệnh viện chúng tôi cũng là bác sĩ của bệnh viện các ông!
- Ban nãy anh nói bệnh nhân này...
- Tôi nói, không còn sợ người lạ là một chuyển biến tốt. Nhưng phải làm rõ x