Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1585 lượt.
đẹp trai khá bụi bặm toát lên từ con người anh. Vẫn y như vậy...
Trước đây cô từng đánh giá rằng Tô Tần là một người dường như chẳng bao giờ quan tâm đến bất cứ thứ gì. Một công tử con nhà giàu có, lại có một cái đầu thông minh hơn người, sở thích rộng nhưng chẳng bao giờ thấy anh ta thích cái gì lâu. Đọc bài báo viết về anh ta, còn tưởng anh ta đã thay đổi. Thế nhưng hôm nay tình cờ gặp mặt, Vân Vy lại cảm thấy hoang mang như đang quay trở lại quá khứ.
- Tô... - Đã không còn là bạn cũ nữa rồi, Vân Vy nghẹn lời không nói tiếp được nữa.
- Sao thế? Không quen à? - Tô Tần điệu rất quen thuộc.
Trước đây Tô Tần và cô quen nhau là do Giang Nhan giới thiệu, thế nhưng lần này rõ ràng Giang Nhan không...
Tô Tần móc trong túi ra một hộp thuốc lá, châm một điếu thuốc lên, rít một hơi rồi từ từ nhả khói. Khói thuốc nghi ngút trong không gian. Anh nhướn mày hỏi:
- Hoa anh tặng em, em có thích không?
Trái tim cô phút chổc như muốn nhảy phắt ra ngoài.
Vân Vy không phải là chưa từng nhìn thấy Tô Tần tán tỉnh con gái. Năm ấy những hoa khôi trong trường Giang Nhan đều lần lượt đổ rạp trước sự đào hoa của anh ta. Tô Tần là một người cực kì lãng mạn, lại rất hiểu lòng con gái. Những bông hoa bách hợp ấy nếu như là “tác phẩm” của anh thì cững chẳng có gì phải ngạc nhiên. Lúc nhìn thấy những bông hoa ấy, không phải cô chưa từng nghĩ đến Tô Tần, thế nhưng cô đã nhanh chóng phủ định cái suy nghĩ ấy. Bởi vì mọi thứ đã thay đổi, Tô Tần sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời của cô nữa. Mà cho dù Tô Tần có xuất hiện thì cũng sẽ không tặng hoa cho cô. Tô Tần chỉ là bạn của cô mà thôi.
- Tại sao anh biết em thích hoa bách hợp bó kèm với violet?
Tô Tần nheo mắt nhìn cô, nụ cười vẫn còn nguyên trên môi:
- Muốn biết à? Đồng ý hẹn hò với anh đi! - Tô Tần tiếp: - Ngay bây giờ! Nếu như em đồng ý, sau này chẳng bao giờ phải hỏi anh câu này nữa! - Tô Tần cúi xuống lấy quả bóng từ tay thằng nhóc ban nãy. Những ngón tay dài chậm rãi mở quả bóng kia ra rồi từ từ nghiêng nghiêng cho Vân Vy xem.
Dưới ánh sáng mặt trời, món đồ bên trong quả bóng ánh sáng chói mắt. Là một chiếc nhẫn kim cương.
Tô Tần đưa chiếc nhẫn đến trước mặt Vân Vy:
- Đi ăn với anh, anh sẽ trả lời câu hỏi của em, nói lời giữ lời! Cô không phải là người dễ bị mua chuộc bởi hoa và quà cáp. Nhưng ngoài những thứ này ra, anh ta còn có cái đáp án mà cô muốn biết.
Hai tầng cám dỗ... dường như anh ta đã chuẩn bị cho mình một kết cục hoàn hảo.
Không ai có thể cự tuyệt.
Vân Vy đi đã mười phút mà không thấy quay lại.
Giang Nhan nhìn ra cửa thang máy. Bởi vì cái gã họ Chu cứ nói liên mồm khiến cho anh không thể nào nghe ra được cậu bé kia đã dẫn Vân Vy đi đâu, làm cái gì... anh nhíu mày suy nghĩ.
- Anh Chu, tôi e là hôm nay tôi không có thời gian nói chuyện với anh lâu hơn!
Nụ cười trên môi Chu Kính như đông cứng lại. Anh ta đã sớm nghe những người trong ngành nói về Giang Nhan, anh ta cũng biết gặp Giang Nhan chẳng phải dễ dàng, quả nhiên không khác với lời đồn.
Giang Nhan dường như đã phát hiện ra, chỉ có điều anh ta không thể từ bỏ, bởi vì thời điểm anh ta hẹn với một người nào đó vẫn chưa đến.
Chu Kính bắt đầu thử chuyển sang một vấn đề khác. Rõ ràng là Giang Nhan đã đoán ra được mục đích của anh
- Anh Chu có nghiên cứu về các phương pháp điều trị sao?
- Đâu có, đâu có?
- Chắc anh không lạ gì với tập đoàn Tô Thị trong nước nhỉ?
- Ai? - Chu Kính không ngờ Giang Nhan lại nói thẳng ra như vậy: - Tôi... với Chu... Thị...
Đôi mắt của Giang Nhan khẽ nheo lại, sắc mặt của Chu Kinh càng lúc càng khó coi.
- Hôm nay rõ ràng là anh Chu được người khác nhờ đến đây, tôi cũng không muốn làm khó anh... - Giang Nhan đứng bật dậy.
- Nếu như Tô Tần muốn gì có thể trực tiếp đến tìm tôi.
- Giang Nhan, anh chớ có hiểu nhầm...
Giờ thì anh không hiểu nhầm mà có thể xác định chính xác. Vấn đề mà Chu Kính nói với anh nghe thì tưởng là quan trọng nhưng phân tích kĩ một chút thấy thực chất chẳng có nội dung gì. Cộng thêm với câu hỏi thăm dò ban nãy, thấy Chu Kính vội vàng lấp liếm và Giang Nhan đã xác định được mục đích của Chu Kính đến tìm anh chẳng đơn thuần chút nào.
Mặc dù nói chuyện công việc nhưng thực chất Chu Kính lại là do người khác phái đến.
Quả nhiên là
Giương mắt trân trối nhìn theo cái bóng đang khuất dần của Giang Nhan, Chu Kính chẳng kịp phản ứng gì. Đáng lẽ ra anh ta không nên nhận lời Tô Tần, vô duyên vô cớ chạy đến đây nói chuyện với Giang Nhan. Mặc dù đã có sự chuẩn bị từ trước nhưng cuối cùng vẫn bị Giang Nhan vạch trần.
Giang Nhan đi xuống lầu, đúng lúc gặp mẹ anh đi vào.
Nhìn thấy Giang Nhan, mẹ anh liền ngạc nhiên hỏi:
- Giang Nhan, con đi đâu thế?
Giang Nhan không buồn giải thích mà đi thẳng ra ngoài.
Mẹ anh liền nói với theo:
- Cái cô Vân Vy kia đâu rồi?
Tô Tần cố ý cho người đến thu hút sự chú ý của anh chắc chắn là có mục đích với Vân Vy.
Cố tình kéo Vân Vy trước mắt anh, không biết Tô Tần có lập tức nói rõ toàn bộ sự thật với Vân Vy không. Anh vốn đã sắp xếp