Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.
em rốt cuộc người đó có phải là người lạ thật không. Nếu như chưa gặp người thật nhưng đã thường xuyên nhìn thấy ảnh của cô ta, vậy thì không thể coi là...
Bác sĩ điều trị liền quay sang hỏi mẹ Giang Nhan:
- Các người có thường xuyên cho bệnh nhân xem ảnh không?
Chỉ là trò bịp bợm
Ngày hôm sau, trở về nhà, cảm thấy có đôi chút mệt mỏi, ngồi trên ghế số pha, toàn thân chẳng muốn cử động, mặc dù mới là ba giờ chiều nhưng Vân Vy vẫn đi tắm một cái rồi leo lên giường nằm nghỉ. Thế nhưng nằm lên giường rồi, trằn trọc mãi mà cô không sao ngủ được. Mắt mở to, đầu óc hỗn loạn, rất nhiều sự việc và con người hiển hiện lên trong đầu cô, ngay chính bản thân Vân Vy cũng chẳng biết cô đang nghĩ
Có tiếng gõ cửa, ban đầu cô còn tưởng đây là âm thanh do đầu óc cô hỗn loạn tưởng tượng ra, về sau mới phát hiện ra là có người gõ cửa thật. Vân Vy giơ tay lên xem đồng hồ, năm giờ chiều, hóa ra cô mới về nhà được có hai tiếng đồng hồ, sao cô cứ cảm thấy thời gian trôi đi chậm chạp đến thế.
Cô mặc quần áo chỉnh tề, đi ra.
- Vân Vy, là anh!
- Anh sợ nhất là người ta nói: Cái gì cũng được. Thôi thì coi như nể mặt anh đã đến đây tìm em mấy lần mà không gặp, hôm nay em hãy chọn một địa điểm đi!
Vân Vy ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Vậy thì chúng ta đến nơi lần đầu tiên chúng ta gặp mặt đi!
Triệu Dương ngập ngừng rồi nói:
- Ok, mình qua đó!
Bắt đầu ở đâu thì kết thúc ở đó... gần đây cô cứ thường nghĩ như vậy.
Quán cà phê vẫn đông khách. Đã lâu không đến đây, quán được bài trí càng đẹp mắt và có phong cách hơn. Những đồ thủy tinh và pha lê trong suốt tỏa ánh sáng long lanh dưới ánh đèn màu, menu còn có thểm rất nhiều món ăn tây đặc sắc của khắp nơi trên thế giới. Những cái tên rất độc đáo, khiến cho người ta cảm nhận được không khí của tình yêu.
Đằng sau lưng ghế có thắt một cái nơ rất to. Trong cái nơ là dây chuyền chìa khóa hay nhân vật hoạt hình mà nhà hàng tặng cho các cặp tình nhân, vô cùng đáng yêu. Lúc cô phục vụ đưa nó cho Vân Vy, Vân Vy cảm thấy rất ngại ngùng. Cô đặt sợi dây chuyền lên mặt bàn mà không c định mang nó đi.
Vân Vy không gọi những món dành cho các cặp tình nhân. Vốn dĩ cô đã chẳng muốn ăn, Triệu Dương cũng chẳng phải đến tận đây để ăn cơm, vì vậy hai người chỉ chọn vài món ăn nguội và đồ uống. Làm như thế này cũng có phần áy náy với những đôi tình nhân đang ngồi ở bên ngoài đợi có bàn.
Đồ uống được mang lên trước, sau đó là những viên đá có hình trái tim. Vân Vy gắp mấy cục bỏ vào cốc, cúi đầu nhâp một ngụm... lạnh quá!
Nếu biết quán cà phê này đã thay đổi phong cách thì cô đã chọn nơi khác rồi, thật là xấu hổ!
Triệu Dương nói:
- Hóa ra em không thích uống cà phê mà chỉ thích uống nước hoa quả!
Hôm nay cô thật sự rất khát, thế nên đã gọi thêm một cốc nước hoa quả:
- Em thấy nước hoa quả ngon, còn cà phê thỉnh thoảng lắm mới uống! - Cà phê vừa đơn giản vừa mang tính chất công việc, khi ngồi nói chuyện thì cà phê là một lựa chọn tốt.
Trong văn phòng của cô có rất nhiều người đi công tác thường mua cà phê về làm quà, trong công ty cũng có máy pha cà phê, hành lang lúc nào cũng nồng nàn mùi cà phê. Có một thời gian Tiểu Thu mỗi ngày thường mang cho cô một cốc cà phê không đường, cổ vũ cô:
- Uống cái này đi, vừa thơm vừa giảm béo đấy! - Bảo cô phải cai mấy loại đồ uống hỗn hợp mà cô ưa thích như: nước quả, nước trà xanh, soda...
Lòn ở bên Giang Nhan, mỗi khi đi dạo vào mùa hè, cứ đến chỗ nào có máy bán nước tự động là họ lại mua hai chai nước lạnh, mỗi người một chai, vừa đi vừa uống. Cứ nhìn thấy ông bà già đi nhặt vỏ chai là hai người lại chủ động đưa cho họ. Mỗi khi có loại đồ uống mới được đưa ra thị trường là cô và Giang Nhan nhất định phải nếm thử xem thế nào.
Về sau không còn Giang Nhan ở bên cạnh, cô cũng vẫn giữ thói quen này, không hề thay đổi. Những thói quen này đã sớm bám rễ trong lòng cô rồi.
Đối với con người hay sự vật, cô đều giữ những hồi ức đẹp nhất ở trong lòng, để những hồi ức ấy tự nhiên đâm chồi trong cô.
Vân Vy bỏ tay ra khỏi cốc nước. Trải qua một thời gian dài, cô và Triệu Dương không hề có chút bối rối của hai người đi xem mắt.
Triệu Dương nói:
- Lần trước đến đây, không biết em thích cái gì, chỉ dám gọi cà phê. Sau đó nghĩ lại, anh rất ân hận về điều này, nghĩ rằng em sẽ cho rằng anh là một kẻ ki bo. Còn nữa, lần đầu tiên chúng ta nói chuyện, anh cũng cảm thấy thật sự quá ấu tri. Cứ nghĩ đến chuyện đó là anh lại thấy ngại, thực ra lúc ấy anh thật sự rất căng thẳng... - Anh bị người nhà ép phải đến đây xem mắt, vốn dĩ cũng chẳng ôm chút hi vọng nào, thế nhưng sau khi gặp Vân Vy, suy nghĩ của anh đã thay đổi.
Vân Vy không phải là quá xinh đẹp, chỉ có điều khuôn mặt rất ưa nhìn, các nét rất hài hòa, đôi mắt không to không nhỏ rất vừa vặn, ánh mắt trong veo, đôi hàng mi dài cong vút, đôi con ngươi đen huyền, sống mũi không quá thẳng mà có một độ cong thích hợp, sau đó là đôi môi nhỏ nhắn và căng mọng. Tính cách của cô lại không quá