Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.
phô trương, nói năng rất sắc sảo, lúc yên lặng có thể khiến cho người ta cảm thấy bình yên, dễ chịu.
Anh bỗng cảm thấy rung động.
Thế nhưng con người Triệu Dương cũng có những nhược điểm chết người. Có thể là do “vật lộn” đã lâu trên thương trường, lợi ích khiến cho bản chất con người thay đổi, rất giỏi giao tiếp nhưng khi thể hiện tấm chân tình lại cảm thấy bối rối, không biết phải nói thế nào, chỉ có thể lặp lại một cách máy móc những câu nói hoa mỹ mà ai ai cũng biết nói ở trên mạng. Chính vì vậy mà những lời nói ra miệng đều trái với lòng mình.
Kết quả là trên “chiến trường” xem mắt, anh đã thảm bại. Từ trước đến giờ chưa từng mất mặt đến vậy, thậm chí còn đột ngột phát bệnh tim ở ngay trước mặt Vân Vy. Đến tận bây giờ anh mới hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì. Ông trời cứ thích đùa cợt con người, Triệu Dương không thể không tin vào câu nói: Số phận đã được an bài.
- Thực ra trước khi gặp nhau lần đầu tiên, chị em đã nói qua cho anh biết tình hình của em... - Triệu Dương ngập ngừng, bàn tay cầm cốc nước có vẻ căng thẳng: - Đặc biệt là về sau, anh nói với chị em là anh rất thích em... chị em đã nói cho anh biết một số chuyện về em. Những điều này đáng nhẽ ra anh không nên nói với em... Chị em nói rằng những chuyện này cả nhà đều giấu em.
Vân Vy thấp thoáng nghe ra có điều gì đó bất thường, chuyện gia đình cô giấu cô...:
- Có phải là chuyện tai nạn mấy năm về trước?
Triệu Dương ngạc nhiên nhướn mày, mở to mắt:
- Sao em biết? Anh nghe chị em nói bởi vì quá buồn bã nên sau đó em đã bị mất trí nhớ.
Hóa ra sự giải thích mà Triệu Dương nghe được là như thế này. Điều này cũng chẳng mấy khó hiểu, bởi vì phần hồi ức đó của cô cần tất cả mọi người xung quanh cô cùng nhau phối hợp. Chị Vân Vy vì muốn Triệu Dương và Vân Vy ở bên nhau nên đã tiết lộ chuyện này cho anh biết.
- Chỉ là gần đây anh đột nhiên nhớ ra.
Triệu Dương thở dài:
- Nếu như anh biết em đã nhớ lại rồi thì chẳng phải gọi em tới đây nói chuyện làm gì nữa. Anh vốn dĩ cũng định vùi sâu chuyện này vào trong lòng, nhưng lại nghĩ con người không thể nào cứ trốn tránh nỗi đau khổ trong quá khứ, thế nên đã tự ý... Hơn nữa có những chuyện cho dù anh không nói ra thì em cũng sẽ nhớ ra, bởi vì bạn trai bây giờ của em chính là Giang Nhan.
Triệu Dương nói đến đây Vân Vy lại thấy kinh ngạc, tại sao Triệu Dương lại kéo Giang Nhan vào chuyện này? Chỉ có người biết toàn bộ sự việc mới biết...
Triệu Dương mỉm cười:
- Em nghe đi, anh sẽ từ từ kể cho em! - Triệu Dương hít một hơi thật sâu: - Em có còn nhớ anh đã nói với em rằng mấy năm trước anh bị tai nạn không?
Vân Vy gật đầu:
- Có.
- Anh cảm thấy lúc đó chị em ra sức tác thành cho chúng ta là bởi vì chúng ta có cùng một trải nghiệm. Em mất đi bạn trai mà em yêu thương nhất trong vụ tai nạn ấy, anh cũng mất đi bạn gái của mình, rất nhiều chuyện chúng ta có thể đồng cảm với nhau...
Vân Vy mỉm cười, giờ cô mới hiểu người nhà mình đã hao tâm tổn trí vì mình thế nào, không chỉ đi tìm những người có điều kiện thích hợp để cho cô đến xem mắt mà mấy năm nay, người nhà của cô lo lắng cho tình trạng của cô.
Triệu Dương đưa mắt nhìn vị trí mà lần đầu tiên anh và Vân Vy đã ngồi. Sự thay đổi phong cách của nhà hàng này có lẽ cũng có liên quan đến chuyện anh đột ngột phát bệnh tim. Thế nên lúc Vân Vy đề nghị đến đây, anh có phần e ngại, sợ người ở đây nhận ra mình. Đã nhiều đêm anh nằm mơ thấy sự việc ngày hôm đó. Hôm nay Vân Vy dẫn anh đến đây cũng coi như giúp anh giải tỏa được nỗi thấp thỏm trong lòng, có lẽ từ nay cái giấc mơ khủng khiếp ấy sẽ không còn đến làm phiền anh nữa.
Triệu Dương cười nói:
- Vốn dĩ mọi người đều sắp đặt ổn hết rồi, chỉ không ngờ rằng cuối cùng vụ tai nạn khiến cho chúng ta phải gánh chịu nỗi đau quá lớn ấy lại chính là một. Chính vụ tai nạn ấy đã khiến cho anh đột phát bệnh tim trong lần đầu gặp em... - Triệu Dương đưa cốc nước lên miệng, nhấp một ngụm rồi nói tiếp: - Thôi cứ nói từ đầu đi! Anh nghĩ có lẽ em cũng nhớ rất kĩ, vụ tai nạn khủng khiếp trên đường cao tốc lần đó mà chúng ta nói đến... thực chất chính là một.
Trong vụ tai nạn lần ấy, có mấy xe ô tô bị đâm liên hoàn. Xe của anh cách xe gây ra tai nạn rất gần, bị đâm rất mạnh. Lúc đó bạn gái của anh đã rơi vào tình trạng hôn mê hoàn toàn, còn anh bị kẹp chặt chân, không thể cử động được. Ở cách chỗ anh không xa cũng có một người rơi vào tình trạng gần như anh. Có hai tốp cứu thương, một tốp đến cứu anh, một tốp đến cứu anh ấy, chính anh ấy là người dạy cho anh phương pháp cấp cứu đơn giản. Anh vội vàng ấn chặt vết thương ở trên chân mình. Chính vì vậy anh nhớ rất rõ người ấy. Anh đã ngoảnh đầu lại nhìn anh ấy, cũng là một cách để giải tỏa áp lực cho mình. Tốp cứu thương ở bên anh ấy hành động rất khó khăn, anh nghe thấy bạn anh ấy ở trên xe gào thét rất thảm thiết, nói rằng anh ấy bị thương rất nặng, thế nhưng anh chẳng nhìn thấy chút sợ hãi nào trên khuôn mặt ấy. Một phần chiếc xe được đẩy ra, anh ấy bảo các nhân viên cứu thương đưa bạn mình ra trước, bản thân anh ấy vẫn bị kẹt