Tác giả: Hạ Tuyết Duyên
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.
ời mẹ già của ông giúp ông quán xuyến việc nội trợ và chăm nom sáu đứa con gái… bọn họ là những cô gái vô cùng xinh đẹp, trong số bọn họ, thì đẹp nhất là cô mĩ nhân ngư út, da của cô ấy mềm mại như cánh hoa hồng, mắt của cô ấy như là một hồ nước xanh trong, nhưng như những cô công chúa khác, cô ấy không có chân, phần thân dưới cô ấy là một chiếc đuôi cá."
Hạ Nặc Kỳ khẽ phát ra một tiếng thở dài nhè nhẹ: "Nếu như cô ấy có chân thì tốt quá, như vậy thì bi kịch sau này sẽ không xảy ra…"
Lam Tịnh Vũ lạnh nhạt cười: "Nếu như thật là mĩ nhân ngư không có đuôi cá, mà chỉ có đôi chân, thế thì sau đó sẽ không xảy ra một câu chuyện đẹp đẽ như vậy rồi."
Hạ Nặc Kỳ gật đầu: "Cũng đúng."
"Vì thế nói, mọi chuyện vừa có mặt tốt lại vừa có mặt xấu của nó."
"Giống như bây giờ."
Lam Tịnh Vũ nhìn cô thắc mắc.
Hạ Nặc Kỳ mỉm cười, cô mở to đôi mắt long lanh: "Mặt xấu đó là tôi bị dầm mưa cả đêm, rồi bị cảm! Mặt tốt đó là, tôi có thể nằm đây để nghe anh kể chuyện, đợi đến lúc kể chuyện xong, thì bệnh của tôi sẽ khỏi hẳn rồi!"
"Đợi đến lúc kể chuyện xong, thì bệnh của tôi sẽ khỏi hẳn rồi…"
Một câu nói quen thuộc bỗng chốc gợi lại những kí ức xa xăm, đôi mắt Lam Tịnh Vũ chợt nhìn về nơi rất xa.
"Vân Phi, em phải uống thuốc đi, nếu không uống thuốc, thì bệnh sẽ càng ngày càng nặng hơn đấy…" Tiếng dương cầm buồn bã vang lên ở trong phòng sách nhà họ Y, anh lặng lẽ đứng ở đằng sau Vân Phi, trong tay nhỏ bưng một chiếc mâm được làm bằng bạc, phía trên đặt thuốc mà hàng ngày Vân Phi phải uống cùng một cốc nước ấm.
Y Vân Phi vốn đang đàn một cách rất say mê, sau khi nghe thấy lời của anh, lập tức gập đàn lại, phủ tấm vải che đàn màu đỏ tím lên trên, sau đó quay người, mặt nhăn nhó nhìn anh: "Không uống! Em không uống thuốc! Thuốc đắng lắm, lại còn có mùi vị rất kì quái, mỗi ngày đều bắt em uống nhiều thuốc như vậy, em thấy không cần phải đợi đến lúc bệnh tim em phát tác, thì đã chết vì phải uống nhiều thuốc như này rồi!"
Nghe những lời này, đôi tay đang bê mâm của anh khẽ run lên. Thật sự anh rất sợ mỗi lần Vân Phi nhắc đến chữ "Chết", nó khiến anh có cảm giác như rằng ngay lập tức anh sẽ mất Vân Phi vậy, tim anh đau nhói, đau nhói…
"Không uống thuốc thì bệnh của em càng ngày càng nặng hơn đấy." Giọng của anh ấm áp nhưng pha chút nghiêm nghị không dễ gì kháng cự. Nhưng, cô không sợ: "Nặng thì nặng, tóm lại là em không muốn uống thuốc!"
"Em nhất định không uống sao?" Anh hỏi.
"Không uống." Vân Phi lắc đầu nguầy nguậy.
"Thật là không uống sao?"
"Không uống." Vân Phi tiếp tục lắc đầu.
"Được!" Anh mỉm cười nhìn cô, sau đó tủm tỉm bê chiếc mâm đặt lên bàn đọc sách, vừa cười vừa cầm viên thuốc trong hộp thuốc bỏ vào miệng, đến nước cũng không thèm uống mà cứ thế nuốt xuống, "Anh uống thay em."
Vân Phi đứng ngây người, một giọt nước mắt lóng lánh lăn ra từ khóe mắt cô, nước mắt lăn đến khóe môi, cô hít một hơi thật sâu: "Tại sao phải như vậy? Lẽ nào anh không biết như thế rất có hại cho cơ thể sao?"
Anh lại rất bình thản hỏi lại cô: "Vẫn quyết định không uống sao?"
Vừa nói, anh lại cầm một viên thuốc khác chuẩn bị bỏ vào mồm.
Vân Phi sợ chết khiếp, vội vàng chạy đến, cướp lấy viên thuốc trong tay anh: "Em uống, em uống!"
"Em chắc chắn uống thuốc, thế là tốt rồi." Cuối cùng anh cũng an tâm.
Nhưng đâu dễ dàng thỏa hiệp với cô công chúa nhỏ này chứ, cô còn có một yêu cầu, đó là nghe anh kể chuyện.
"Kể chuyện?" Theo thói quen anh lại cau mày, "Anh không thích kể chuyện."
"Chỉ kể một câu chuyện thôi mà, chỉ cần anh kể một câu chuyện, em sẽ uống hết thuốc ngay, hơn nữa em bảo đảm với anh đợi lúc kể chuyện xong, thì bệnh của em sẽ khỏi hoàn toàn!"
Tại sao hai người bọn họ lại nói những câu giống nhau như vậy?
Thứ 7, ngày 24 tháng 9. Trời nắng
Bây giờ là 3h30 sáng, tôi nghĩ tôi phải đổi lại ngày viết nhật kí thành 25.
Bố mẹ đã ngủ từ rất lâu rồi, còn tôi, thì đã vùi đầu vào trong chăn khóc cũng rất lâu rồi. Hồi xưa những giấc mộng ngọt ngào đẹp đẽ, là thứ mà tôi không hề thiếu, nhưng đêm nay, tôi ngủ không say, dù cả tối qua hoàn toàn mất ngủ, nhưng tôi vẫn ngủ không say. Bố mẹ đột nhiên đi công tác trở về, tôi cầu xin Tiểu Do gọi điện đến, nói là thời gian này tôi sống ở nhà cô ấy. Ôi, nói dối đâu cần phải có tài năng thiên phú.
Tôi bị mất ngủ, nói dối, tất cả đều là vì người đó.
Lam Tịnh Vũ. Vũ của Vân Phi, Lam của… tôi… tôi.
Bầu trời thật trong xanh, những đám mây nhởn nhơ trông mềm mại như bông. Ánh mặt trời sáng chói từ ngoài cửa sổ chiếu vào căn phòng học thơm mùi sách, khiến cho những chiếc bàn học bằng gỗ đào phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ và nhiều màu sắc.
Người thầy mái tóc hoa râm đang đứng trên bục giảng giảng bài một cách say sưa. Hạ Nặc Kỳ lại ngồi trên ghế, ngẩn ngơ nhìn về phía bầu trời xanh ngắt ngoài cửa sổ. Môn này là môn cô rất thích nghe thầy giáo giảng bài, nhưng hôm nay cô không có tâm trạng để nghe, cô vẽ hươu vẽ vượn lên cuốn vở đi học.
"Này!" Tại sao lại có n