Tác giả: Hạ Tuyết Duyên
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.
gười bảo thủ và ngang bướng như vậy chứ? Bệnh của cô vừa mới đỡ một chút, anh ấy đã đuổi cô ra khỏi cửa, anh ấy phải biết, cô bị ốm hoàn toàn là do giúp anh ấy tìm con dê con chứ! Lúc đầu cô luôn hi vọng cho rằng anh ấy sẽ chấp nhận cô, cho cô tiếp tục ở lại, như vậy, cô sẽ có cơ hội từng bước, từng bước một làm cho anh hiểu cô hơn, rồi từ đó sẽ thích cô…
Gì chứ? Người ta vì để cự tuyệt một người mà có thể phủi sạch tất cả mối quan hệ.
Hạ Nặc Kỳ khẽ nhếch môi mỉm cười, cô đúng là một Hạ Nặc Kỳ mạnh mẽ. Cô đổi tay chống cằm, thở dài một cái, ngậm đầu chiếc bút trong tay phải vào miệng.
Cứ cho là con gái mà theo đuổi con trai thì vô cùng khó khăn, nhưng cô muốn tiếp cận anh ấy sao lại khó khăn như vậy? Cô nhè đầu chiếc bút trong miệng ra, sau đó lôi ra từ trong túi đựng bút hai chiếc bút nữa, sau đó tay trái cầm một chiếc, tay phải cầm một chiếc… vẽ loạn lên, Hạ Nặc Kỳ vứt bút đi, ngước mắt lên thì thấy Tiểu Do đang chau mày nheo mắt nhìn cô.
Thầy giáo vừa quay lưng lên bảng viết chữ, Tiểu Do đột nhiên ném cho cô một mẩu giấy.
Hạ Nặc Kỳ nhặt lên xem, trên đó viết ngay ngắn một hàn chữ nhỏ… Mục Dã Tình Xuyên bảo sau khi tan học cậu đợi anh ấy ở cổng trường.
Anh ta lại muốn gì nữa đây? Sau khi đọc xong mẩu giấy, Hạ Nặc Kỳ nhíu mày lại.
05
Hoàng hôn, bầu trời trong xanh chuyển sang màu vàng đỏ.
Hạ Nặc Kỳ và Tiểu Do vừa ra khỏi cổng trường, đã nhìn thấy Mục Dã Tình Xuyên đứng ở bên kia đường mỉm cười đầy bí hiểm.
"Này, anh đúng giờ thật đấy!"
Hạ Nặc Kỳ nhìn Mục Dã Tình Xuyên với con mắt khó chịu, không giữ được bình tĩnh vội hỏi luôn: "Anh tìm tôi có việc gì?"
"Hạ Nặc Kỳ, gặp tôi em thấy đau khổ vậy sao? Sao mà mặt ủ mày chau vậy?" Mục Dã Tình Xuyên đưa tay dí dí vào giữa đôi mày Hạ Nặc Kỳ.
Hạ Nặc Kỳ vội lùi ra phía sau.
Tay của Mục Dã Tình Xuyên bối rối dừng ở giữa không trung, vài giây sau đó, mới từ từ hạ xuống, nắm chặt thành nắm đấm, hằn lên đường gân màu trắng.
Tiểu Do thấy hành động của Mục Dã Tình Xuyên hơi quá khích, vội vàng cười toe toét bỏ chạy, vừa chạy vừa nói: "cậu với Mục Dã Tình Xuyên cứ từ từ nói chuyện, tớ có việc phải đi trước đây!"
"Này, Tiểu Do!" Hạ Nặc Kỳ chạy vội theo sau Tiểu Do hét với theo, nhưng Tiểu Do cố tình không thèm để ý đến cô, cô nước mắt lưng tròng cúi đầu, lẩm bẩm trách móc, "Híc, Tiểu Do đáng ghét, thật là không có nghĩa khí!"
"Này, Hạ Nặc Kỳ, anh đâu có ăn thịt em, việc gì cứ phải có người ở bên cạnh em chứ? Một mình gặp anh em thấy khó chịu thế sao?" Mục Dã Tình Xuyên bực tức như một đứa trẻ.
Hạ Nặc Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt của Mục Dã Tình Xuyên, cô không nhịn được cười, cảm thấy không còn khó chịu nữa, liền hỏi: "Anh hẹn tôi ra đây rút cuộc là có chuyện gì?"
"Thì muốn hỏi em, hôm đó anh muốn em cùng anh đến dự tiệc sinh nhật của Khả Lâm, em đã chuẩn bị gì chưa?"
"Chuẩn bị?" Hạ Nặc Kỳ chớp chớp mắt nghi hoặc, "Tôi phải chuẩn bị gì? Vốn dĩ tôi đâu có ý định đi chứ!"
"Hạ Nặc Kỳ!" nghe xong những lời của Hạ Nặc Kỳ, vẻ mặt Mục Dã Tình Xuyên càng bực tức hơn.
"Tôi đâu có đồng ý với anh!" Hạ Nặc Kỳ dửng dưng nhìn vẻ mặt vô cùng tức giận của Mục Dã Tình Xuyên.
Mục Dã Tình Xuyên giận dữ nhìn Hạ Nặc Kỳ trừng trừng, một lúc sau, anh mới buồn bã nói: "Không được! Bạn của em đã đồng ý rồi, em nhất định phải đi!"
"Anh có nhầm không vậy? Anh cũng thừa biết là bạn tôi đồng ý… Tôi… cũng… không… đi!" Hạ Nặc Kỳ bị vẻ ngạo mạn của Mục Dã Tình Xuyên làm cho tức giận, cô phản kháng lại.
"Không được, em nhất định phải đi!" Mục Dã Tình Xuyên vẫn cương quyết không nhượng bộ.
"Không đi!"
"Nhất định phải đi!"
…
Hai người không ai chịu nhường ai, cuối cùng, Mục Dã Tình Xuyên không nén được giận, thô bạo nắm lấy tay Hạ Nặc Kỳ cứ thế mà kéo cô đi về phía chiếc xe phân phối lớn màu đỏ, vừa đi vừa nói: "Bất kể thế nào, em cũng phải đi, bây giờ anh sẽ đi mua quần áo cho em!"
Hành động của Mục Dã Tình Xuyên khiến cho Hạ Nặc Kỳ thêm tức giận, cô hét to lên: "Mục Dã Tình Xuyên! Anh buông tay ra, đau quá đi! Tôi nói không đi là không đi! Nghe rõ chưa? Tôi không đi!"
Nhưng dù cho Hạ Nặc Kỳ có tức giận thế nào, chửi rủa thế nào, la hét thế nào, Mục Dã Tình Xuyên vẫn không buông tay ra, anh mím chặt môi, mặt hằm hằm tức giận cứ thế mà lôi Hạ Nặc Kỳ đi lên phía trước.
"Buông tay ra!"
Đột nhiên, một giọng nói nhẹ nhàng nhưng vô cùng cương quyết vang lên ở phía sau Hạ Nặc Kỳ.
Ai vậy?
Như là vớ được vật cứu mạng, Hạ Nặc Kỳ không chửi rủa nữa, mà cố kéo hết sức để Mục Dã Tình Xuyên dừng bước, Hạ Nặc Kỳ quay người lại, lúc cô quay người lại để nhìn cái người ở phía sau, cô sững người ra.
Dường như cô ngửi phải một mùi hương thanh khiết, sống mũi cô bỗng cay cay, cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn không cho nước mắt chảy ra.
Chỉ là, chỉ là ở phía trước như có một lớp sương mù rất dầy che phủ, đôi mắt long lanh của cô ươn ướt, cô thì thầm: "Lam…"
Một cơn gió mát làn chợt thổi qua.
Đột nhiên, không khí như tràn ngập hương hoa.
Ở dưới gốc cây thông bên đường, Lam Tịnh Vũ tựa vào thân cây sừng sữ