The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Tác giả: Hạ Tuyết Duyên

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1216 lượt.

g lời của anh, thực sự Hạ Nặc Kỳ càng không thể nhúc nhích được, chỉ biết nhìn anh một cách lo lắng.
Mùi hương từ người anh phả vào người cô, đem lại cho người ta một cảm giác thật dễ chịu.
Nhìn gần, đôi mắt của anh vẫn đẹp đẽ mê hoặc lòng người như vậy, dường như phản chiếu màu xanh của biển.
"Trên đầu của cô có một chiếc lá."
Lam Tịnh Vũ khẽ khàng nhặt một chiếc lá non màu vàng từ trên đầu Hạ Nặc Kỳ xuống.
Anh đặt chiếc lá vào tay cô, Hạ Nặc Kỳ nắm chặt tay lại, chiếc lá trong lòng bàn tay cô dần dần nóng lên.
Lam Tịnh Vũ vẫn tiếp tục đi về phía trước, Hạ Nặc Kỳ rón rén theo sau anh, hạnh phúc nhìn lưng anh.
“Cô không về nhà sao? Cứ đi theo tôi vậy?” Lam Tịnh Vũ đột nhiên dừng lại, quay người lại hỏi.
Hạ Nặc Kỳ ngây người ra.
Hai người đang đứng giữa dòng người qua lại, các loại xe đủ màu sắc chạy tấp nập như thoi đưa.
Ánh hoàng hôn dần dần phai mờ, chỉ còn lại màn đêm bao phủ.
Đôi mắt Hạ Nặc Kỳ lấp lánh đầy ánh sao, ánh lên vẻ hoạt bát: “Anh nói là tôi nợ anh nửa tiếng hai phút, bây giờ từ giây phút này trở đi, nửa tiếng hai phút của anh trong tương lai sẽ thuộc về tôi, tôi dẫn anh đến một nơi.”
“Đó chỉ là…”
“Tôi biết, để giúp tôi giải vây nên anh nói bừa vậy thôi, thì cứ coi đây là lời cảm ơn của tôi vì anh đã giúp tôi giải vây.”
Trong khoảnh khắc, Lam Tịnh Vũ bỗng trở nên thật trầm lắng. Anh lặng lẽ nhìn Hạ Nặc Kỳ, đôi mắt u tối của anh sáng lên.
Lồng ngực anh nóng hừng hực lên. Anh kinh ngạc phát hiện ra rằng, lúc anh đối diện với cô, có một cảm giác thinh thích, cứ như là anh đang chờ đợi, để được gặp cô ấy như thế này vậy.
Dù cho anh không ngừng khống chế và kìm nén bản thân mình, nhưng càng ngày anh càng muốn gặp cô.
Anh đã từng tự nhắc nhở bản thân mình, rằng anh sẽ luôn chăm sóc Vân Phi, dù cho Vân Phi đã rời bỏ anh, thì anh cũng phải giữ gìn nâng niu những kỉ niệm đẹp đẽ giữa hai người.
Nhưng Vân Phi chỉ đem lại cho anh thời gian chờ đợi trong yên lặng, anh sẽ dốc hết lòng của mình vì Vân Phi mà làm nhiều việc, nhưng không thể có gì hơn. Nhưng cô gái trước mặt anh thì khác, cô có thể khiến cho anh vui, tức giận, rồi cả đau lòng. Ở cạnh cô, anh cảm giác rằng con người anh không chỉ có một loại cảm xúc.
Hôm đó, anh bắt cô đi khỏi, anh mới ngạc nhiên phát hiện ra rằng, bản thân anh lại thực sự rất muốn cô ấy ở lại, cảm giác đó, không biết là bắt đầu từ lúc nào nữa.
“Anh không đồng ý sao?” Nụ cười của Hạ Nặc Kỳ vụt tắt.
Cô biết rằng cô đang mơ tưởng, nhưng một giọng nói dịu dàng như cánh hoa rơi vang lên.
“Chỉ có nửa tiếng đồng hồ, hi vọng nơi mà cô muốn đưa tôi đến, đường đi không quá xa.”
“Lam!” Đôi mắt của Hạ Nặc Kỳ khẽ sáng lên, cô vui vẻ gật đầu, “Không xa lắm đâu.”
Ở chân trời tia sáng cuối cùng cũng đã tắt hẳn.
07
Thư viện rộng lớn trầm mặc sừng sững chìm trong màn đêm, những con đom đóm lập lòe bay qua bay lại trên hồ hoa trước cửa thư viện, tạo thành những đốm sáng nho nhỏ.
“Chính là đây” Hạ Nặc Kỳ chống nạnh, thích thú nói, “Đây là đích đến.”
“Đóng cửa rồi mà.”
“Không phải là thư viện, mà là cái hồ hoa này.”
“Hoa rất đẹp.”
Những giọt sương đêm đọng lại trên những chiếc lá xanh thẫm của cây hoa hồng, hương hoa từ trong hồ ngào ngạt tỏa ra xung quanh. Lam Tịnh Vũ hít hà hương thơm này rồi hít một hơi thật sâu: “Hương hoa hồng thật là thơm.”
Hạ Nặc Kỳ mặt xị ra đầy thất vọng, nhắc: “Lam, không phải hoa, là chữ ở trên hồ hoa.”
Lam Tịnh Vũ tiến gần hơn chút nữa, chăm chú nhìn, lúc này mới phát hiện ra trên tường của hồ hoa chi chít nét bút chì. Vô vàn các kiểu chữ, nội dung cơ bản thì có mấy câu như thế này:
“Mỗ Mỗ, tớ thích cậu.”
“Hi vọng có thể ở bên cạnh Mỗ Mỗ mãi mãi.”

Hạ Nặc Kỳ cười, nói: “Đây đều là những ước nguyện, nghe nói những ước nguyện viết trên này, có 80% đều thành hiện thực…”
Ánh trăng phản chiếu cái bóng dài dài của hai người, đang từ từ chuyển động trên mặt đất.
Những ngón tay dài vẽ trên tường, sau đó dừng lại ở một chỗ. Lam Tịnh Vũ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào một vết bút mực mờ mờ.
Hạ Nặc Kỳ vẫn tiếp tục nói: “Mọi người đều gọi nó là hồ hoa ước nguyện”, vừa nói cô vừa lôi từ trong cặp sách ra một chiếc bút chì: “Cho anh này.”
Nhìn thấy chiếc bút được đưa ra trước mặt mình, Lam Tịnh Vũ lắc đầu, giọng lạnh nhạt nói: “Ước nguyện mà tôi muốn thực hiện không thể thực hiện được nữa rồi.”
Lòng Hạ Nặc Kỳ bỗng đau nhói lên.
Ước nguyện không thể thực hiện được đó, chẳng phải là muốn Vân Phi khỏe mạnh tiếp tục sống sao?
Thực ra, Hạ Nặc Kỳ cũng có một ước nguyện như vậy, nhưng không thể thực hiện được rồi, không thực hiện được thì chỉ có thể nhìn về phía trước, đời người còn có nhiều hi vọng mà!
Hạ Nặc Kỳ vẫn nhét chiếc bút chì vào trong tay anh, cố gắng thuyết phục anh: “Dù gì thì cũng đến rồi, nên không được lãng phí, viết một ước nguyện đi.”
Lam Tịnh Vũ tay cầm chiếc bút chì, ánh mắt anh mờ sương.
Hạ Nặc Kỳ nhìn anh, chờ đợi anh viết ước nguyện.
Trong không khí yên ắng tựa như có một mùi hương khẽ chuyển động trong không trung. Rất lâu sau