Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2670 lượt.
ám giờ tối Bạch Cát đến, tài xế chở một mình hắn.
Bạch Vi Vi thay một chiếc váy hoa, ngồi bên cạnh Trần Minh Sinh. Cơm chiều là do đầu bếp ở nhà làm, mọi người ăn cơm trong phòng ăn ở lầu một.
Bữa cơm cũng xem như thoải mái.
Trước lúc ăn cơm Trần Minh Sinh tìm Bạch Cát, kể với hắn chuyện lúc nãy.
“Ái chà, chú mượn hoa hiến phật.” Bạch Cát cười đùa: “Anh mua đồ cho con gái lại biến thành chú tặng.”
Trần Minh Sinh cười bất đắc dĩ: “Em quên mất, lần sau sẽ bù lại.”
“Được rồi, cho chú, cho chú tất.” Bạch Cát lấy món quà nhỏ trong xe đưa cho Trần Minh Sinh: “Giữa chú và anh thì con bé chắc chắn sẽ thích chú đưa hơn.”
Trần Minh Sinh đưa quà cho Bạch Vi Vi, Bạch Vi Vi lập tức mở quà.
Trong đó là một cái nón có vòng hoa nhỏ viền quanh, màu sắc trang nhã.
Bạch Vi Vi đội nón lên hỏi Trần Minh Sinh: “A Danh, đẹp không?”
Trần Minh Sinh gật đầu: “Đẹp lắm!”
“Con bỏ nón xuống đi, ăn cơm trước đã.” Bạch Cát nói.
Không khí bữa cơm rất vui vẻ thoải mái, sau khi ăn xong, Bạch Vi Vi quấn lấy Trần Minh Sinh kéo anh vào phòng cô trò chuyện.
“A Danh, sao lâu vậy anh không tới tìm em?”
Trần Minh Sinh: “Anh ở ngoài dưỡng thương.”
Bạch Vi Vi cúi đầu nhìn chân anh, nét mặt thoáng chút đau buồn.
“Có phải vì anh mất chân rồi nên không đến tìm em không?”
Trần Minh Sinh cười cười: “Không đâu.”
Bạch Vi Vi: “Anh đừng lo, em sẽ chăm sóc anh, em sẽ nhờ ba giúp đỡ.”
Trần Minh Sinh cúi đầu nhìn Bạch Vi Vi.
Ánh mắt Bạch Vi Vi trong vắt hệt như một đứa bé thơ.
Mà ở một mặt nào đó, cô quả là một đứa trẻ.
Tám năm trước, lúc Trần Minh Sinh vừa trà trộn vào tổ chức của Bạch Cát, Bạch Vi Vi đang học trung học. Bạch Cát rất bảo bọc Bạch Vi Vi, hắn không cho cô biết hắn thật sự đang làm nghề gì. Cô chỉ mơ hồ biết cha mình mở vài vũ trường, cô cũng không rõ những chỗ đó trông thế nào.
Có một lần cô tan học sớm, chợt muốn đến một cái trong số đó, nhân viên ở đó không biết cô, hỏi cô muốn gì. Bạch Vi Vi mơ mơ màng màng nói muốn hát, sau đó chờ ba tới đón.
Người ở vũ trường mở một gian phòng cho cô, Bạch Vi Vi bước vào, trên chiếc bàn trong phòng bày một đĩa trái cây, nước uống và danh sách bài hát. Lúc đó vũ trường khác hẳn hiện giờ, cũng không hề nề nếp, ở đó rất bừa bãi, lộn xộn. Bạch Vi Vi vừa bước vào đã thấy hơi hối hận, lúc muốn bỏ về thì chợt trông thấy có mấy đôi nam nữ đang ôm ấp nhau trên hành lang.
Bạch Vi Vi sợ tới mức không đi nổi nữa, cô quay vào phòng khóa chặt cửa.
Lúc đó, cô còn chưa có di động, lòng thầm mong ba mau đến đón cô.
Mà xui xẻo, khi ấy có vài kẻ say xỉn nhầm đường tới trước phòng cô, họ vừa đập cửa phòng Bạch Vi Vi vừa la hét inh ỏi.
Cửa ở vũ trường đều làm bằng gỗ, những kẻ say xỉn đập vài cái liền bật ra.
Tâm trí Bạch Vi Vi bất ổn là vì vậy.
Vào lúc đó, Trần Minh Sinh đang làm việc ở vũ trường, anh nghe có người hét cứu mạng nên lập tức vọt vào phòng kéo Bạch Vi Vi ra.
Lúc ấy, anh hỏi người nhà cô ở đâu, Bạch Vi Vi hoảng sợ không nói nên lời.
Trần Minh Sinh dẫn cô đến bệnh viện, Bạch Vi Vi mê man hai ngày mới tỉnh lại.
Cô đã quên mất đoạn ký ức kia.
Nhưng cô vẫn còn nhớ Trần Minh Sinh.
Lúc cô nói với Trần Minh Sinh cha cô là Bạch Cát, Trần Minh Sinh biết thời cơ tới rồi.
Lúc đó Trần Minh Sinh một mực muốn tiếp cận Bạch Cát mà Bạch Vi Vi là cơ hội trời ban.
Sau khi Bạch Cát biết chuyện Bạch Vi Vi, hắn vô cùng tức giận. Tất cả nhân viên đang làm việc tại vũ trường đó đều gặp họa chỉ trừ Trần Minh Sinh.
“A Danh…” Bạch Vi Vi ngửa đầu, nhỏ giọng thầm thì như đang kể bí mật với Trần Minh Sinh: “Em biết anh làm việc cho ba em. Anh đừng lo mình mất chân rồi ông ấy sẽ khai trừ anh, em sẽ nói giúp anh.”
Trần Minh Sinh cười với cô: “Cám ơn em.”
Anh nhìn ra ngoài qua khe hở cửa phòng, Ngô Kiến sơn đang ngồi trên sô pha với Bạch Cát, không biết họ đang nói gì. Trần Minh Sinh quay đầu hỏi Bạch Vi Vi: “Em có thích quà anh tặng không?”
Bạch Vi Vi cười đáp: “Thích.”
Trần Minh Sinh khẽ cười nhìn cô, đáy mắt tựa như nói lên nhiều điều. Bạch Vi Vi ngẩn ra, sau đó lập tức cười: “Anh cũng muốn quà đúng không?”
Trần Minh Sinh nói: “Có lẽ.”
Bạch Vi Vi hứng trí dào dạt hỏi: “Vậy anh muốn quà gì?”
Trần Minh Sinh nói: “Làm gì có ai được tặng còn đòi hỏi?”
Bạch Vi Vi nhíu mày: “Nhưng em không biết anh thích gì?”
Trần Minh Sinh thản nhiên trả lời: “Em có thể hỏi người khác mà.”
Bạch Vi Vi thầm than thở: “Phải hỏi ai đây… A, đúng rồi!” Bạch Vi Vi vỗ tay, cũng không hỏi Trần Minh Sinh mà chạy ra khỏi phòng, cô chạy thẳng xuống lầu. Trần Minh Sinh đi theo cô, chậm rãi bước xuống, anh đứng chờ ở chỗ ngoặt thang lầu, không ló mặt ra.
Bạch Vi Vi kéo Ngô Kiến Sơn khỏi Bạch Cát, hai người vào một căn phòng khác trò chuyện.
Trần Minh Sinh lúc này mới bước xuống lầu.
Bạch Cát vẫy tay gọi anh: “A Danh, đến ngồi xuống đây.”
“Anh Bạch.” Trần Minh Sinh chống nạng, ngồi xuống cạnh Bạch Cát. Sau khi anh gọi Bạch Cát một tiếng thì vẫn luôn cúi đầu không mở miệng.
Bạch Cát nói: “Sao vậy, sắc mặt chú không ổn lắm.”<