Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2469 lượt.
ậy đi thôi.”
Dương Chiêu đỡ anh tiếp tục đi lên trên.
Thật vất vả mới tới được lầu ba, phòng nào cũng sáng đèn, có phòng cửa để mở, nhìn thoáng qua bên trong đều là học sinh cắm đầu vào sách.
Dương Chiêu nhìn thoáng qua đồng hồ, vẫn chưa đến chín giờ.
Cô đi tới phòng trong cùng, trên biển lớp viết “12/9″.
Dương Chiêu khẽ gõ cửa lớp.
Các học sinh đang nghiêm túc đọc sách đều hơi ngẩng đầu, Dương Chiêu đột nhiên cảm thấy hình ảnh này giống như đàn chim hồng hạc bị làm kinh động.
Giáo viên chủ nhiệm ngồi sau một chiếc bàn nhỏ, cô ấy nghe thấy tiếng gõ cửa, quay đầu nhìn qua.
Nhìn thấy Dương Chiêu, cô ấy đã hiểu rõ, quay đầu nhìn về phía lớp nói: “Lưu Nguyên, Chu Gia, Dương Cẩm Thiên, ba em ra đây một chút.”
Sau đó ba học sinh nam trong phòng học đứng lên đi ra ngoài.
“Các em khác học nghiêm túc đi.”
Đa số học sinh đều tiếp tục cắm đầu vào học, số còn lại như có như không nhìn ra ngoài cửa.
Trần Minh Sinh hơi hối hận khi không đeo chân giả, anh chống nạng dịch chuyển sang bên cạnh.
Cô giáo Tôn mang theo ba học sinh đi ra. Dương Chiêu thấy má trái của Lưu Nguyên đã sưng vù lên, khóe miệng cũng bị rách. Cô nhìn thoáng qua Dương Cẩm Thiên, phát hiện Dương Cẩm Thiên cau mày, nhìn chằm chằm Trần Minh Sinh.
“Được rồi, mời phụ huynh qua bên này.”
Vẻ mặt cô giáo Tôn rất nghiêm túc, ra cửa, thấy Trần Minh Sinh thì hơi do dự, nhìn Dương Chiêu hỏi: “Vị này là…”
Dương Chiêu nói: “Chúng tôi đi cùng nhau.”
Dương Chiêu rõ ràng thấy vẻ mặt của Dương Cẩm Thiên biến đổi.
Cô giáo Tôn dẫn mọi người đi tới hành lang bên kia, nơi này có ba phòng làm việc của giáo viên, cô giáo Tôn dẫn mọi người vào căn phòng nhỏ bên cạnh.
Đẩy cửa ra, căn phòng rất nhỏ, ở giữa có một bàn trà hình vuông, có hai chiếc ghế đặt hai bàn trà, thoạt nhìn là biết chuyên dùng để tiếp khách.
Hiện tại ở một chiếc sô pha đã có hai người phụ nữ ngồi, nhìn thấy có người tới, bèn nhìn thoáng qua bên này. Dương Chiêu quan sát qua một chút, hai người phụ nữ này cũng đã hơn bốn mươi tuổi, một người mặc một bộ quần áo hoa văn màu xám, còn người kia mặc một chiếc đầm liền, trên sô pha đặt túi xách của hai người.
Hai người phụ nữ nhìn thấy cô giáo Tôn đều đứng lên, chăm chú nhìn Dương Chiêu phía sau, sắc mặt có vẻ không được tốt lắm.
“Xin mời lại đây, phụ huynh của Dương Cẩm Thiên, mời cô ngồi xuống trước đã.” Cô giáo Tôn chỉ về chiếc sô pha ở phía bên kia, Dương Chiêu quay đầu lại nhìn Trần Minh Sinh. Trần Minh Sinh đứng sau cùng, khẽ nói với Dương Chiêu: “Anh ở ngoài chờ em.”
Dương Chiêu còn muốn nói gì đó, Dương Cẩm Thiên đã lên tiếng trước: “Chị, chị ngồi trước đi.” Cậu quay đầu nhìn Trần Minh Sinh, nói: “Xin lỗi, xin anh lui ra ngoài một chút.”
Dương Chiêu khẽ nhíu mày, Trần Minh Sinh nhìn cô lắc đầu, chống nạng bước ra cửa. Hai người phụ nữ ngồi trong sô pha thấy Trần Minh Sinh, khẽ liếc mắt với nhau rồi mới ngồi xuống.
Hai bên đã có mặt, một bên là phụ huynh của Lưu Nguyên và Chu Gia, còn bên kia là Dương Chiêu và cô giáo Tôn, bên cạnh là ba đứa trẻ đều đứng.
Cô giáo Tôn lên tiếng trước.
“Có lẽ mọi người đều đã biết chuyện hôm nay, chúng tôi gọi các vị tới đây, chủ yếu là muốn nghiêm túc đánh giá chuyện này.” Cô giáo Tôn khẽ đẩy gọng kính, nói tiếp: “Mọi người cũng biết, hiện tại đã vào lớp mười hai rồi, đây là lúc vô cùng quan trọng, trường học thắt chặt việc học tập, lãnh đạo trường học cũng vô cùng coi trọng. Mà giờ lại xảy ra chuyện như thế này, may là tối hôm nay cũng không tạo ra ảnh hưởng quá lớn.” Nói đến đây, cô giáo quay đầu nói với ba học sinh: “Nào, các em cũng nói một chút về chuyện đã xảy ra đi.”
Ba học sinh cúi đầu, không ai lên tiếng.
Dương Chiêu nhìn thoáng qua Dương Cẩm Thiên, cậu chắp tay sau lưng, thoạt nhìn không bị thương chỗ nào.
Cô giáo Tôn gặng: “Sao thế? Lúc đánh nhau cả đám đều hung hăng, giờ sao lại ỉu xìu thế này? Ai đứng ra thuật lại mọi chuyện một chút đi.”
Lúc này, một phụ huynh ngồi ở đối diện sô pha lên tiếng: “Ai đánh thì đi ra nói đi.”
Dương Chiêu nhìn thoáng qua, hai phụ huynh kia không nhìn cô, ánh mắt đều dán về phía Dương Cẩm Thiên.
Dương Cẩm Thiên ngẩng đầu, liếc nhìn Dương Chiêu.
Dương Chiêu thản nhiên nói: “Nói đi.”
Dương Cẩm Thiên vẫn nhìn Dương Chiêu, giống như chỉ là giải thích cho một mình cô, cậu nói: “Lúc tan học Lưu Nguyên tìm em, nói không tham gia tự học vào buổi tối, rủ em ra ngoài chơi, em không đồng ý.”
Lưu Nguyên hừ một tiếng, nheo mắt nhìn Dương Cẩm Thiên, “Woa, học sinh ngoan.”
“Lưu Nguyên.” Người phụ nữ mặc váy kia hình như là mẹ của Lưu Nguyên, bà ta gọi Lưu Nguyên lại, quay đầu nói với Dương Cẩm Thiên:
“Nguyên Tử nhà chúng tôi đi tìm cậu, trước hết tôi không nói đến chuyện cậu có đi theo hay không, nhưng cậu lại đánh nó, cậu xem cậu đánh nó thành vậy đó.”
Mẹ của Chu Gia cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, chuyện này cũng không thể nói bỏ qua là bỏ được, bọn trẻ còn nhỏ, nhưng phụ huynh cũng thật chẳng ra sao.” Nói xong bà ta liếc nhìn Dương Chiêu, “Không biết dạy.”
Dương Chiêu luôn nhìn Dương