Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2473 lượt.
sản vỉa hè, gọi một phần hải sản nướng.
Giá một phần ăn là một trăm năm mươi tệ, Dương Chiêu ăn một con cua, vài con hến và bạch tuộc là đã no căng bụng.
“Em không ăn nổi nữa.”
Trần Minh Sinh nói: “Một ngày em chỉ ăn có nhiêu đó thôi sao?”
Dương Chiêu đưa mắt liếc con cua trên bàn bảo: “Con cua này lớn lắm.”
Trần Minh Sinh: “…”
Cuối cùng hai người ba lần bảy lượt mới ăn xong một phần ăn, Dương Chiêu nhìn đồng hồ nói: “Về thôi, em phải lấy xe đón em trai em.”
Trần Minh Sinh gật gật đầu, trả tiền xong rồi dẫn Dương Chiêu quay về.
Mặt trời đã lặn, hàng đèn ven hai bên đường dần sáng lên. Dương Chiêu theo chân Trần Minh Sinh bước trên đường lớn quay về nhà, Dương Chiêu nhìn cái bóng trên mặt đất, ánh đèn đường kéo cái bóng dài ra rồi thu ngắn nó lại, sau đó lại kéo dài nó ra.
Quay lại sân nhà, bàn cờ vẫn chưa tan nhưng đã thay người đánh. Dương Chiêu và Trần Minh Sinh đi ngang qua bàn cờ, bước vào cổng khu nhà.
Dương Chiêu nói: “Vậy em đi trước đây.”
Trần Minh Sinh: “Ừ.”
Kết quả là, Dương Chiêu còn chưa kịp mở cửa xe, di động đã reo vang.
Dương Chiêu lấy điện thoại ra khỏi túi xách, thấy tên người gọi trên màn hình, sắc mặt cô lập tức nghiêm nghị.
Trần Minh Sinh không đi vào, vẫn đứng đó nhìn cô.
Dương Chiêu nhận cuộc gọi.
“A lô, chào cô Tôn.”
“Dạ đúng, có chuyện gì vậy cô?”
“Cái gì? Tại sao, có nguyên nhân gì không?”
“…”
“…”
“Được, tôi tới ngay đây, làm phiền cô rồi.”
Cúp máy, Trần Minh Sinh thấy Dương Chiêu phiền não xoa xoa mi tâm mình.
Trần Minh Sinh hỏi: “Là em trai em à?”
Dương Chiêu không ngẩng đầu đáp: “Ừ.”
Trần Minh Sinh khẽ cười, nói: “Em trai em không cho người ta sống yên một ngày nào nhỉ.”
Dương Chiêu giương mắt nhìn anh, Trần Minh Sinh lập tức ngừng cười: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Dương Chiêu đáp: “Chủ nhiệm lớp của nó nói nó đánh nhau ở trường.”
Trần Minh Sinh nói: “Cho nên gọi em đến đó sao?”
Dương Chiêu gật đầu, có hơi ngẫm nghĩ. Trần Minh Sinh châm một điếu thuốc, nói: “Nó bị thương à, con trai đánh nhau chút thôi không sao đâu.”
“Trần Minh Sinh, em thấy …” Dương Chiêu bỗng quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Trần Minh Sinh. Anh sửng sốt, cảm thấy có lẽ mình đã phản ứng không đúng lắm nên bổ sung: “Em đừng nổi giận, anh đi với em.”
Nét mặt Dương Chiêu không đổi, hơi nheo nheo mắt: “Em lại thấy, nguyên nhân Tiểu Thiên đánh nhau lần này có lẽ không giống như em đoán.”
Trần Minh Sinh ngạc nhiên: “Cái gì không giống?”
Dương Chiêu đáp: “Lần này nó đánh lộn với Lưu Nguyên.”
Tay cầm điếu thuốc của Trần Minh Sinh khựng lại: “Em nói mấy đứa ở quán Karaoke lần trước?”
Dương Chiêu gật đầu, đáp: “Anh còn nhớ à?”
Không biết Trần Minh Sinh đang nghĩ gì, chợt bật cười, ngậm điếu thuốc nhỏ giọng: “Đương nhiên anh nhớ …”
Dương Chiêu nói: “Là đám người đó.”
Tay Trần Minh Sinh kẹp điếu thuốc, ngẩng đầu nói với Dương Chiêu: “Đi thôi, anh đi cùng em.”
Trần Minh Sinh ngồi xe của Dương Chiêu, hai người chạy tới trường học là vừa đúng chín giờ.
Trong sân trường chỉ còn lại học sinh tự học vào buổi tối, Dương Chiêu đi đến cổng trường giải thích một chút tình huống với bảo vệ, sau đó cùng Trần Minh Sinh đi vào sân trường.
Sân trường buổi tối khá tối tăm. Ở trường trung học thực nghiệm, phòng học của khối lớp mười hai tách biệt với khối mười và mười một, nhưng phía sau lại khá gần căn tin. Từ cổng trường đi đến tòa nhà của khối mười hai chỉ cần đi qua một vườn cây nho nhỏ, trong vườn có một con đường được rải đá, hai bên đường đều trồng đào.
Ban ngày đi ở đây vô cùng vui tai vui mắt, nhưng đi vào buổi tối lại thấy có chút hồi hộp.
Trong sân trường chỉ có hai con đường chính có đèn, bên trong rừng cây tối đen như mực, hơn nữa giữa những viên đá lát cũng có khe hở. Trần Minh Sinh cúi đầu, nhìn rất chăm chú.
“Ừ.”
Dương Chiêu đỡ Trần Minh Sinh lên lầu. Dương Cẩm Thiên là học sinh lớp 12/9, tuy vậy cả phòng học và phòng giáo viên đều ở tầng ba.
Lúc lên lầu, một học sinh vừa ôm bài kiểm tra từ lầu trên đi xuống, sửng sốt khi thấy hai người. Lúc lách người đi qua vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chân Trần Minh Sinh.
Chờ câu học sinh kia khuất dáng tại lối rẽ, Trần Minh Sinh bỗng nhiên dừng lại.
Dương Chiêu cảm thấy hơi lạ: “Sao vậy?”
Một tay Trần Minh Sinh cầm nạng chống vào cầu thang, tay kia bám vào cánh tay Dương Chiêu, anh cúi đầu, Dương Chiêu cũng không biết anh đang nhìn cái gì.
Trần Minh Sinh khẽ nói: “Có lẽ anh không nên lên đây với em.”
“Hả?” Dương Chiêu nghiêng mặt nhìn anh, “Anh sao vậy?”
Tay Trần Minh Sinh nắm tay vịn cầu thang chặt hơn, hạ thấp giọng: “Em trai em… hình như em trai em không thích anh cho lắm.”
Dương Chiêu: “Nó có thích ai đâu.”
Trần Minh Sinh quay sang nhìn Dương Chiêu, vẻ mặt Dương Chiêu không có gì khác.
Im lặng.
Dương Chiêu vẫn im lặng chờ ý kiến của anh.
Trần Minh Sinh có cảm giác, cho dù anh nói bất cứ điều gì, Dương Chiêu cũng sẽ đồng ý.
Trần Minh Sinh cúi đầu nói: “V