Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2704 lượt.

Chiêu nói: “Không đọc thì ngồi chờ biết làm gì.”
Trần Minh Sinh hỏi: “Sách gì vậy?”
Dương Chiêu vội đưa cuốn sách sang cho anh xem, tên sách là 《Thế giới thanh lương: Ngũ Đài Sơn 》, Trần Minh Sinh lẩm bẩm: “Thế giới thanh lương…”
“Ừm.” Dương Chiêu giải thích: “Trong sách có giới thiệu, là tinh hoa của kinh luận —— Phía Đông có một ngọn núi tên Thanh Lương. Theo tích kể lại, đây là nơi dừng chân của nhiều chư vị Bồ Tát, hiện tại vẫn còn lưu lại bút tích của Bồ Tát và các đệ tử. Các chư vị Bồ Tát và các đệ tử thường giảng kinh cùng hàng vạn người trên đó.” Cô đưa sách cho Trần Minh Sinh: “Ngũ Đài Sơn là nơi viết và giảng kinh của Bồ Tát.”
Trần Minh Sinh mở sách, giở được vài trang lại trả lại cho Dương Chiêu.
Dương Chiêu hỏi: “Anh đọc chưa?”
Trần Minh Sinh: “Đọc rồi.”
“Đọc nhanh vậy? Anh đọc gì trong đó?”
Trần Minh Sinh: “Xem hình.”
Dương Chiêu nói: “Có vẻ anh không thích đọc sách.”
Trần Minh Sinh nhắm mắt nghỉ ngơi, khẽ cười: “Ừm.”
Dương Chiêu quay lại đọc sách: “Vậy lần này trị cho anh luôn.”
Trần Minh Sinh hé mắt nhìn cô: “Trị cái gì?”
“Ngũ Đài Sơn là nơi viết kinh văn, kinh văn của Bồ Tát đại diện cho trí tuệ. Anh không thấy có rất nhiều bậc cha mẹ đến Ngũ Đài Sơn khấn vái và cầu nguyện cho con họ sao?”
Trần Minh Sinh đoán: “Chắc là em sẽ cầu nguyện cho em trai em.”
Dương Chiêu đáp lại: “Em không cần cầu cho nó.”
Trần Minh Sinh hỏi: “Vì sao?”
Dương Chiêu nhìn cuốn sách, thản nhiên nói: “Nó rất nghe lời em, không cần phải cầu nguyện.” Cô ngước mắt lướt qua Trần Minh Sinh, không mặn không nhạt nói: “Người nào không nghe lời mới cần cầu nguyện.”
Trần Minh Sinh nghẹn lời, đành nhắm mắt giả bộ ngủ. Anh đưa tay qua giữ chặt tay Dương Chiêu, đặt lên chân trái của mình.
Dương Chiêu ngước nhìn: “Anh cầm một tay làm sao em lật sách?”
Trần Minh Sinh thản nhiên: “Không cần biết.”
Dương Chiêu ung dung nhìn Trần Minh Sinh, Trần Minh Sinh thấy ánh mắt nghiêm túc của cô, đưa tay rút luôn cuốn sách trong tay Dương Chiêu đặt vào túi du lịch của mình.
Dương Chiêu: “Anh làm gì vậy?”
Trần Minh Sinh cầm tay Dương Chiêu, lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dương Chiêu hít sâu một hơi nhưng không rút tay về. Cô cúi đầu nhìn bàn tay của Trần Minh Sinh, khẽ hừ một tiếng rồi cười: “Trần Minh Sinh, anh càng ngày càng xấu tính.”
Giọng Trần Minh Sinh trầm thấp hỏi lại: “Thật không?”
Dương Chiêu tựa ra sau ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên mỉm cười.
Một lát sau, xe đã đầy người, chuẩn bị xuất phát.
Tàu lửa chạy chưa đến hai tiếng đã đưa bọn họ vào khu ngắm cảnh Ngũ Đài Sơn. Hành khách lần lượt xuống xe, mùi hương đặc trưng của núi rừng ập đến.
Không khí hòa lẫn mùi lá cây và mùi nhang khói, khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ, thoải mái.
Tại bến xe, có rất nhiều dân bản xứ kiếm khách cho nhà trọ của họ. Bọn họ giơ bảng hiệu, hỏi hành khách xuống xe.
“Đặt phòng trọ không?”
“Ba trăm tệ một phòng, được không?”
“Ở ngay khu bên trong, lên núi nhanh lắm.
“…”
Dương Chiêu và Trần Minh Sinh xuống xe, Trần Minh Sinh nói Dương Chiêu: “Tìm chỗ ở trước để cất hành lý đã.”
“Ừm.” Dương Chiêu nhìn ra xa, có thể thấy một tòa tháp màu trắng sừng sững giữa núi rừng.
“Chính là ngọn tháp đó.” Dương Chiêu nói.
Trần Minh Sinh đốt thuốc, hít một hơi, ngẩng đầu theo nhìn hướng Dương Chiêu chỉ.
“Em muốn lên đó hả? Lát nữa chúng ta đi.”
Dương Chiêu nhìn chung quanh: “Chúng ta tìm phòng ở đây à?”
“Vào trong một chút.” Trần Minh Sinh nói, “Mình mua vé trước đã.”
“Ừm.”
Bởi vì đang mùa ế hàng, du khách đến Ngũ Đài Sơn không nhiều lắm, nên không có cảnh xếp hàng mua vé. Ví tiền để trong balô của Dương Chiêu, Trần Minh Sinh đi mua vé, Dương Chiêu móc ví tiền ra hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Tính luôn cả xe đi ngắm cảnh bên trong là hai trăm lẻ năm tệ.”
Dương Chiêu gật đầu, lấy bốn trăm mười tệ cho anh.
Trần Minh Sinh đang cúi đầu hút thuốc, thấy Dương Chiêu đưa tiền, anh theo phản xạ đưa tay nhận, vốn định xoay người đi mua vé, kết quả thấy tiền liền dừng lại.
Dương Chiêu: “Sao vậy anh?”
Trần Minh Sinh đặt điếu thuốc lên môi, đưa lại hai trăm cho Dương Chiêu.
Dương Chiêu: “Sao vậy?”
Trần Minh Sinh chống nạng đến chỗ bán vé, vừa đi vừa nói: “Anh không cần mua vé.”
Dương Chiêu thoáng nhìn qua tấm bảng treo chỗ bán vé.
Người già trên 60 tuổi, quân nhân, người tàn tật, phóng viên làm phóng sự được miễn vé vào cửa.
Dương Chiêu nhìn sang bên cạnh, thấy Trần Minh Sinh đang mua vé, cây nạng của anh dựng sát bên, ống quần phải vén lên cao.
Dương Chiêu dời mắt, nhìn về phía tòa tháp màu trắng đứng sừng sững giữa núi rừng…






Dương Chiêu và Trần Minh Sinh đi theo đường cái, bây giờ mới hơn bảy giờ, mặt trời chưa lên cao. Bọn họ bước chậm rãi như đang tản bộ.
Ngũ Đài Sơn không cao lắm, không giống những ngọn núi lấy leo trèo là chính như Thái Sơn hay Hoa Sơn. Ngũ Đài Sơn có vẻ bằng phẳng, rải rác xung quanh là mấy trăm ngôi chùa miếu.
Dương Chiêu nhẹ nhàng ôm cán


XtGem Forum catalog