Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.


Sầm Miễn tìm một vòng trong bếp, không tìm thấy mì sợi mà chỉ có vỏ hoành thánh, bèn lấy một chút ra nghiền vụn, rưới thêm chút sốt thịt bò làm xì dầu lên trên, đặt xuống trước mặt Nguyệt Yên.
Đường Nguyệt Yên cau mày: “Thứ gì vậy, trông bẩn chết.”.
Sầm Miễn cười: “Muội ăn lót dạ trước, ăn tạm chút rồi đi ngủ một giấc, sáng mai dậy là có điểm tâm rồi.”.
Nguyệt Yên mím môi, dùng đũa chọn một miếng bột mỳ nhét vào miệng, nhai nhai, cảm thấy mùi vị cũng không tệ lắm, cho nên cũng ngoan ngoãn ăn.
Sầm Miễn rửa tay xong lại thấy Nguyệt Yên vỗ vỗ bên cạnh bàn, ý như muốn bảo hắn ngồi xuống đây.
Cho nên Sầm Miễn đi qua ngồi xuống.
“Ngươi thích Tam tỷ của ta hả?”. Nguyệt Yên vừa ăn vừa hỏi hắn.
Sầm Miễn đỏ mặt, gãi đầu… chẳng lẽ Đường Tinh Trị nói cho nàng biết à.
Đường Nguyệt Yên liếc hắn một cái, lầm bầm: “Tên ngốc.”.
Sầm Miễn lúng túng.
“Ban nãy sao ngươi lại nói xin lỗi với kỹ nữ đó!”. Đường Nguyệt Yên bất mãn: “Ta cũng đâu có làm gì sai, tại nàng ta chọc ta trước đó chứ!”.
Sầm Miễn lại gãi đầu: “Nàng ta đang giận mà…”.
“Ta cũng giận nữa! Dựa vào đâu mà một công chúa như ta mà phải đi xin lỗi một kỹ nữ thấp kém như thế?!”. Nguyệt Yên trừng hắn.
Sầm Miễn có hơi hối hận rồi, ban nãy không vào trù phòng có phải tốt không, bây giờ phải trả lời thế nào đây, một lúc lâu sau, hắn mới nói: “Chuyện đó…. Muội cũng nói muội là công chúa, nàng ta lại là kỹ nữ, nàng ta cũng rất thảm rồi, muội cũng nên nhường nàng ta chút.”.
Sầm Miễn nói xong lại không thấy Nguyệt Yên nói gì, chỉ vừa ăn mì vừa liếc mắt nhìn hắn.
Sầm Miễn sờ mũi, bị nhìn thấy rợn cả người.
Nguyệt Yên vừa ăn mỳ vừa nói: “Ngươi mà cứ nhút nhút nhát nhát như thế, Tam tỷ của ta sẽ không thèm để ý đến ngươi đâu.”.
Sầm Miễn không nói gì, ngồi bên cạnh.
Nguyệt Yên lại liếc hắn một cái: “Các ngươi thật kỳ lạ, ngươi thì thích Tam tỷ ta, Hiểu Nguyệt càng khùng hơn, đi thích Sách La Định.”.
Sầm Miễn cau mày: “Sách La Định không tốt sao? Hắn và Hiểu Nguyệt cô nương rất xứng đôi!”.
Khóe miệng Nguyệt Yên co giật: “Xứng cái rắm ấy, một là thiên kim Tể tướng, đại tài nữ…”.
“Sách La Định cũng là Đại tướng quân, võ công đệ nhất mà!”. Sầm Miễn không đợi Nguyệt Yên nói xong đã cắt ngang nàng: “Không nên chỉ dựa vào bối cảnh mà xem xét chuyện có nên thích hay không, hai bên đều tình nguyện mới là quan trọng nhất.”.
Nguyệt Yên ăn mỳ xong rồi, đặt đũa xuống: “Vậy nếu ngươi đã thật sự thích Tam tỷ ta, sao còn không đi cầu hôn đi?”.
“Làm sao được.”. Sầm Miễn lắc đầu: “Lựa chọn của Nguyệt Như tỷ tỷ mới là quan trọng nhất.”.
“Ha?”. Nguyệt Yên khó hiểu.
“Nếu như nàng thích người khác, ta đi cầu hôn thì chẳng phải sẽ khiến nàng khó xử hơn sao.”. Sầm Miễn lắc đầu: “Không thể được, không thể được.”.
Đường Nguyệt Yên thật sự muốn đập cái bát lên đầu hắn quá, chẳng có tiền đồ gì cả.
“Muội ăn xong rồi hả?”. Sầm Miễn thận trọng cầm bát đặt vào trong bồn rửa, chỉ sợ lát nữa cái cô tiểu công chúa này lại nổi khùng lên: “Ta về phòng đây, muội cũng nên đi ngủ sớm một chút.”. Nói xong chạy mất dạng.
Đường Nguyệt Yên giận hừ hừ mà đi ra khỏi trù phòng, lại thấy Trình Tử Khiêm đứng trên một cái ghế đá cách đó không xa, đang viết gì đó.
Nguyệt Yên bèn đi qua, hỏi: “Tử Khiêm phu tử, ngươi không ngủ hả?”.
Tử Khiêm cười cực kỳ thâm ý: “Ngủ, ngủ chứ, giờ đi ngủ.”.
Nói xong, cười hì hì bỏ đi.
Sáng sớm hôm sau, Sách La Định tỉnh dậy giữa những tiếng ồn ào, hắn gãi đầu – Gì mà ồn ào thế?
Đứng dậy ra mở cửa nhìn, hắn sợ đến giật cả mình, chỉ thấy bọn nha hoàn và gia nô đang quét dọn, hấp ta hấp tấp.
Sách La Định khoanh tay đi ra sân, ngẩng đầu nhìn trời một chút, mới tờ mờ sáng mà thôi, còn sớm hơn cả lúc mình dậy bình thường nữa, bọn này đang làm cái gì vậy?
Tiện tay kéo một tên gia đinh lại, hỏi: “Không lễ không tết, các ngươi đang làm cái gì đấy?”.
“Sách tướng quân.”. Gia đinh kia nói: “Tối qua trong cung truyền tin đến, bảo Hoàng hậu nương nương muốn đến thăm thư quán, sao có thể không quét dọn được, Sách tướng quân, ngài có y phục nào phải giặt giũ không?”.
Khóe miệng Sách La Định co giật, lắc đầu… thầm nghĩ, hôm qua Hoàng hậu vừa mới quất mông Đường Tinh Trị xong, hôm nay lại đến thăm thư quán à?
Nhưng hắn cũng chẳng nghĩ nhiều làm gì, hoạt động gân cốt một chút rồi chạy đến trù phòng.
Sách La Định đến trù phòng thì gặp Tiểu Ngọc, bảo nàng đi nói với Bạch Hiểu Nguyệt là hắn đã dậy rồi, tự nấu mỳ ăn, kêu nàng đừng có dậy sớm nữa, dưỡng bệnh cho tốt đi.
Tiểu Ngọc chạy như bay đi, Bạch Hiểu Nguyệt vừa mới tỉnh lại từ trong giấc mộng đã được nghe Tiểu Ngọc miêu tả tình hình một cách vô cùng sống động xong thì cứ thế lăn qua lăn lại trong chăn, ngọt ngào ghê nha…
Hiểu Nguyệt hạnh phúc, quyết định nằm ngủ thẳng cẳng cho đến khi mặt trời lên cao đến ba con sào mới dậy. Mấy hôm nữa là đến lễ mừng thọ của Hoàng thượng, đây là thời điểm nghỉ ngơi hàng năm, cả khánh điển, hội hoa cũng lần lượt được tổ chức, đám tài tử giai nhân đều mũ áo chỉnh tề đi chơi. Tuy chân của Hiểu Nguyệt bất tiện n