Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.
ịnh được nhiều người thích, đặc biệt là được các cô nương thích, như vậy mới không lo có người đến tranh mất.
***
Đến lúc lên đèn, lẩu và thịt nướng cũng được ăn, tất cả mọi người trong thư quán đều bị mùi thơm dụ đến, cùng nhau ngồi ăn cơm.
Lúc này, Đường Tinh Trị cũng ủ rũ từ ngoài cửa đi vào, Hồ Khai đi bên cạnh còn cầm theo một cái đệm mềm nữa.
“Sao rồi? Bị đòn hả?”. Bạch Hiểu Phong thấy Đường Tinh Trị đỡ mông, có chút bất đắc dĩ, Hoàng hậu nương nương quản cũng nghiêm khắc quá.
“Nguyệt Yên đâu rồi?”. Nguyệt Như bưng bát hỏi Đường Tinh Trị.
Tinh Trị thở dài: “Bị hoàng nương nó tát cho một cái, đang khóc trong phòng ấy, nói là không muốn ăn cơm.”.
Mọi người âm thầm le lưỡi, Lệ phi không hổ là lệ phi, ra tay cũng không nhẹ. Một người bị tát một người bị đánh mông, ai dà, thực ra thì con cái hoàng gia đôi khi cũng không bằng con nhà bình dân nữa.
“Nguyệt Yên còn chưa ăn cơm trưa, giờ lại không ăn cơm tối, lại còn khóc nữa, không cẩn thận sẽ ốm mất.”. Nguyệt Như lo lắng.
“Đúng vậy, nàng ta đã không ốm thì thôi, ốm rồi sẽ ho đến thiên hôn địa ám mất.”. Hạ Mẫn cau mày, nói với Đường Tinh Trị: “Đi đưa cho nàng chút gì ăn đi.”.
Đường Tinh Trị vừa ngồi xuống đã đau đến thở không nổi, nói: “Tự bản thân ta còn khó mà bảo toàn đây, mọi người đi đưa cho nó đi.”.
Hạ Mẫn nhìn Nguyên Bảo Bảo một cái, Nguyên Bảo Bảo nhìn Thạch Minh Lượng một chút, cuối cùng mọi người cùng xoay qua nhìn Bạch Hiểu Phong.
Bạch Hiểu Phong vẫn ưu nhã uống rượu, thấy mọi người đều nhìn mình, bèn nói với Sách La Định đang ngồi bên cạnh xiên thịt dê giúp Hiểu Nguyệt: “Ngươi đi đi.”.
“Oá…”. Không chỉ Sách La Định, tất cả mọi người đều nhịn không được mà óa một tiếng: “Nguyệt Yên càng không muốn ăn hơn.”.
“Hay là cứ để ta đi.”. Nguyên Bảo Bảo lấy một bát canh nóng, lại cầm thêm hai cái cánh gà chạy đi tìm Đường Nguyệt Yên.
Chỉ lát sau, đã thấy nàng ta mang cái vẻ mặt đưa đám trở về: “Nguyệt Yên giận ghê thật, canh cũng bị nàng ta đánh đổ hết, may mà ta chạy nhanh, nếu không cả cánh gà cũng đập hết lên người ta luôn rồi.”.
Mọi người cũng bất lực.
“Tính khí khó chịu thế à?”. Sách La Định hỏi Trình Tử Khiêm vừa gặm đùi gà vừa viết lia lịa bên cạnh.
“Ừ, Thất công chúa rất ít khi giận, nhưng mà đã nổi khùng là không cách nào kiềm chế được. Biện pháp tốt nhất là cứ mặc kệ nàng ta, trước khi tâm trạng nàng ta ổn định lại thì cứ tránh càng xa càng tốt!”. Tử Khiêm chậc chậc lắc đầu.
Mọi người ở đây đều gật đầu lia lịa.
Sách La Định lắc đầu – Tính cách này thì ai mà chịu nổi, cẩn thận không có ai thèm lấy đâu.
Đêm đến, mọi người ăn lẩu xong thì đều về phòng ngủ.
Đường Tinh Trị mông bị đánh đau nên chỉ nằm lì trên giường mà rầu rĩ. Lý do mà nương hắn đánh hắn, không phải vì hắn không trông nom Nguyệt Yên cho tốt, cũng không phải chuyện ngày đầu tiên hắn dẫn Sầm Miễn ra ngoài đã bị người ta đập cho vỡ đầu chảy máu, mà là lúc Đường Tinh Vũ đi tìm Sách La Định, sao hắn lại không ở lại? Tại sao không quan tâm đến chuyện rốt cuộc Đường Tinh Vũ tìm Sách La Định làm gì, lòng dạ lúc nào cũng đặt hết trên người Bạch Hiểu Nguyệt, không có chút tiền đồ nào...
Đường Tinh Trị gối lên gối đầu, buồn bực không vui. Hắn cảm thấy thật ra làm hoàng tử chẳng có chút thú vị nào hết, cho dù sau này có làm hoàng đế cũng không có gì thú vị…
“Cốc cốc cốc.”.
Tiếng gõ cửa truyền tới.
“Nhưng mà biểu hiện ngày hôm nay của ngươi cũng không tệ đâu!”. Đường Tinh Trị gật đầu: “Cho dù Bạch Hiểu Phong có đầu thai mấy kiếp cũng không thể bất chấp tất cả đi cứu nữ nhân như ngươi đâu.”.
Sầm Miễn gãi đầu: “Lúc đó cũng chẳng nghĩ được nhiều.”.
“Cho nên mới nói ngươi rất có bản lĩnh nam nhân.”. Đường Tinh Trị tựa cằm vào gối đầu, lắc đầu: “Ài, tính cách này của Nguyệt Yên đúng là cần phải sửa đổi một chút, vừa nóng nảy vừa điêu ngoa, mấy ngày nay chẳng biết làm sao nữa, tính cách nóng nảy hơn trước đây không ít.”.
Sầm Miễn đưa thuốc xong thì đứng dậy: “Vậy ta đi trước, ngươi tốt nhất nên nghỉ ngơi đi.”.
Đường Tinh Trị gật đầu một cái, Sầm Miễn ra ngoài, đi về phía phòng mình.
Lúc đi ngang qua phòng bếp, lại thấy bên trong có tiếng động, ghé đầu vào trong nhìn thì thấy bên trong đó có một bóng người, sau đó còn cả tiếng loảng xoảng truyền đến, hình như là đánh rơi bát thì phải…
Sầm Miễn đi vào cửa nhìn, thấy Đường Nguyệt Yên đang luống cuống tay chân mà nhặt đồ.
“Thất công chúa?”.
Đường Nguyệt Yên giật mình, thấy là Sầm Miễn, liếc hắn một cái.
Sầm Miễn nhớ đến ban nãy Đường Nguyệt Như có nói, trưa nay Nguyệt Yên vẫn chưa ăn cơm, tối lại tức giận, chắc là đói bụng rồi.
Bánh bao trong lồng hấp đã nguội cả rồi, Sầm Miễn thấy Nguyệt Yên bĩu môi đi nhặt bát vỡ trên mặt đất, liền đi vào giúp một tay: “Để ta.”.
Nguyệt Yên đứng lên định đi ra ngoài.
“Ta nấu cho muội tô mì nhé?”. Sầm Miễn cười nói: “Lấy trộm ít sốt thịt bò của Lão Sách bên dưới.”.
Nguyệt Yên dừng bước, dù rất muốn đi nhưng cái bụng nó không cho, đói chết rồi…